Edit: Ry
Túc Lê không tới phòng y tế mà cùng Ly Huyền Thính đến cái đình nhỏ sau tòa nhà. Đồ đằng đột nhiên hiện ra, chính cậu cũng không phát hiện, cuối cùng còn phải để Ly Huyền Thính nhắc nhở mới không bại lộ trước mặt bạn học. Trước giờ đồ đằng chỉ xuất hiện rõ như vậy khi mà cảm xúc của cậu trập trùng lớn, nhưng lớn lên Túc Lê biết khống chế hơn nên cũng cải thiện.
Có điều hôm nay, cậu hoàn toàn không ngờ tới.
Đồ đằng một lát sau đã chìm xuống, nhưng trái tim Túc Lê lại không thể bình tĩnh.
Hai người ngồi thêm một lúc thì Bách Thành gọi, có vẻ như là anh chàng này trốn ra nhà vệ sinh gọi điện thoại, tiếng hơi vang.
Bách Thành gọi là để báo tình hình bên phía phòng học, bảo là có rất nhiều sinh viên đột nhiên gia nhập, ngồi ở hàng sau nghe giảng, khiến tâm trạng thầy giáo cực tốt. Bây giờ cửa sau của lớp đông như kiến, quá nửa là nghe tin Ly Huyền Thính ở đây nên đến, bảo họ đi tránh gió đừng có về.
Túc Lê: \”Ừ, vậy bọn tôi không về lớp nữa. Có gì ông cầm sách hộ tôi nhé.\”
Bách Thành: \”Không thành vấn đề.\”
Bàn giao xong, hai người tiếp tục ngồi ở đình hóng mát nghỉ ngơi.
Ly Huyền Thính không nói gì, nhưng ánh mắt vẫn luôn dán vào Túc Lê. Túc Lê bị hắn nhìn như vậy lại càng mất tự nhiên, định lên tiếng nói gì đó, lại nghe được Ly Huyền Thính bảo: \”Đồ đằng lại hiện lên.\”
Túc Lê giơ tay sờ lên đuôi mắt: \”Chỗ này à?\”
Sao lại xuất hiện nữa rồi?
\”Chỉ một chút thôi.\” Ly Huyền Thính nói: \”Mờ hơn rồi, nếu không nhìn kĩ sẽ không nhận ra.\”
Ánh mắt Túc Lê tối lại, ngón tay vẫn đặt trên đuôi mắt, dường như cảm nhận được nhiệt độ mơ hồ ẩn giấu bên dưới.
Cậu như vậy rất là không bình thường…
\”A Ly.\” Ly Huyền Thính tới gần: \”Ngươi sao vậy? Thần lực trong cơ thể chưa hoàn toàn ổn định à?\”
\”Không phải.\” Túc Lê thấy hắn tiến tới thì lơ đãng lùi một bước, nhận ra mình vừa làm gì thì lại tiếp tục lùi thêm một bước nhỏ.
Ly Huyền Thính duy trì khoảng cách với cậu, nhìn vành tai ửng đỏ của thiếu niên, đồ đằng lúc ẩn lúc hiện trên khuôn mặt trắng nõn, lơ đãng tạo thành một nét đẹp.
Túc Lê đột nhiên tiến lên một bước.
Ly Huyền Thính ngẩn ra: \”Sao vậy?\”
Túc Lê đi tới trước mặt Ly Huyền Thính, khi mà hai người chỉ cách nhau một bàn tay, cậu bỗng đưa ra yêu cầu: \”Ngươi có thể ôm ta một cái không?\”
Ly Huyền Thính không đáp mà vươn tay ôm Túc Lê vào lòng: \”Như vậy à?\”
\”Ừ.\” Túc Lê nắm tay Ly Huyền Thính đang đặt trên lưng mình: \”Sờ một cái đi.\”
\”Sờ?\” Ly Huyền Thính khựng lại.
Túc Lê sợ hắn không hiểu, nhấc tay hắn đặt vào chỗ mình muốn: \”Sờ dọc theo đoạn xương này, sờ nhẹ thôi.\”