[Edit – Hoàn] Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều – Lý Ôn Tửu – Chương 133: Thần Hỏa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều – Lý Ôn Tửu - Chương 133: Thần Hỏa

Edit: Ry

\”Cho nên?\” Túc Lê nhìn nó: \”Mi muốn nói cái gì?\”

Ác Linh Khí cười, từng bước dụ dỗ: \”Ngươi mang hắn cùng Niết Bàn đến giờ hẳn là phải chịu rất nhiều đau khổ nhỉ? Lấn trời mà đi, hao tổn tu vi. Nếu ngươi không phạm vào chuyện này thì vốn có cơ hội cực tốt để tập trung tu luyện, chào đón thiên kiếp độ kiếp phi thăng. Lại vì long hồn kia mà phải Niết Bàn mấy lần. Nói thật lòng thì ta cảm thấy không đáng cho ngươi.\”

Túc Lê không nói gì, lẳng lặng nhìn nó.

Ác Linh Khí lại nói: \”Kiếm Huyền Thính vỡ thành bảy phần, ngươi chỉ còn thiếu mảnh cuối cùng đúng không?\”

Nói xong nó ngoắc tay, sương mù xung quanh ngưng tụ thành một khối đá có hình thù rõ rệt.

Túc Lê khựng lại, hình dáng đó chính là mảnh cuối cùng còn thiếu của kiếm Huyền Thính.

Cậu trầm giọng: \”Quả nhiên là Ác Linh Khí có liên quan tới bí cảnh kia.\”

\”Vạn năm trước, bởi vì ngươi rót long hồn vào phôi đúc kiếm dẫn đến thiên đạo phẫn nộ, tạo thành thiên kiếp Niết Bàn. Những chuyện này đều nằm trong dự đoán của ngươi, Niết Bàn Kiếp cũng là độ kiếp, độ kiếp xong kiếm Huyền Thính sẽ là sự tồn tại chân chính giữa thiên địa, sau này có thể cùng ngươi phi thăng.\” Ác Linh Khí lành lạnh nói tiếp: \”Ngươi ngàn tính vạn tính, thậm chí đưa ngọc Phượng Hoàng có thể bảo mệnh cho hắn, lại không ngờ hắn vượt qua Niết Bàn, nhưng kiếm Huyền Thính cũng vỡ thành bảy mảnh. Còn ngươi thì tiến vào luân hồi, vạn năm sau mới có thể chuyển thế đầu thai. Ngươi nói đi, những gì ta nói có đúng không?\”

Túc Lê cười gằn: \”Vậy thì sao?\”

\”Ngươi nóng vội cái gì?\” Ác Linh Khí trầm thấp cười mấy tiếng, nói tiếp: \”Ngươi đúc kiếm, cũng biết Niết Bàn Kiếp mạnh cỡ nào. Tại sao ngươi chuẩn bị đầy đủ như vậy mà kiếm Huyền Thính vẫn vỡ làm bảy. Mà kiếm vỡ, thần hồn của hắn còn có ngọc Phượng Hoàng bảo vệ, nhưng ngọc Phượng Hoàng cũng vỡ thành hai nửa. Một nửa lưu lạc nhân gian, một nửa được trận linh bảo vệ đến vạn năm sau. Ngươi không cảm thấy lời của hắn dối trá à? Nếu thế thì sao lúc sau hắn còn có thể giao phần chuôi kiếm cho thuộc hạ tốt của ngươi – Kinh Hạc? Rồi tại sao lại chỉ có nửa thần hồn của hắn được ngọc Phượng Hoàng bảo vệ?\”

Túc Lê nghe vậy khựng lại. Cậu nhớ Ly Huyền Thính từng nói chuyện này, năm đó hắn chỉ kịp giao chuôi kiếm cho Kinh Hạc rồi mất ý thức.

Ngọc Phượng Hoàng chỉ bảo vệ một nửa thần hồn của hắn, cậu đương nhiên cho rằng nửa còn lại bị nhốt trong thân kiếm Huyền Thính, chỉ khi kiếm Huyền Thính được đúc lại thì thần hồn Ly Huyền Thính mới hoàn chỉnh.

Nhưng nếu theo lời Ác Linh Khí nói, vậy chuyện này còn có nguyên nhân khác, chỉ là…

\”Có vẻ là chính hắn cũng không nhớ.\” Ác Linh Khí cười: \”Mảnh này, năm đó hắn để lại chỗ ta.\”

Túc Lê nhìn chằm chằm mảnh vỡ kia, một lát sau mới nói: \”Vậy thì đã sao?\”

Ác Linh Khí có phần ngạc nhiên: \”Ngươi không tò mò ư.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.