Edit: Ry
Cuối cùng dưới sự áp chế của từng tầng trận pháp, kiếm vực vỡ vụn.
Nhưng hai bóng người trên không trung vẫn đang giao thoa cùng kiếm của họ, từng chiêu từng chiêu, cho đến khi Tạ Hòa Phong ngừng tay.
Chim lửa lượn quanh, kiếm gỗ của Túc Lê chỉ vào anh.
Tạ Hòa Phong thu kiếm, hơi cúi đầu: \”Ta thua rồi.\”
Khán đài bùng nổ tiếng vỗ tay nhiệt liệt, tất cả đứng dậy biểu thị sự kính nể với hai vị tu sĩ trong sân.
[Thua? Aaaaa!! Không thua đâu, hai người giỏi lắm á!]
[Trời ơi vừa rồi tôi không rảnh để gõ luôn á, tất cả sự chú ý dồn hết vào kiếm. Quá đỉnh, nghèo từ quá, quá quá mạnh luôn ấy.]
[Có ai đứng ra giải thích vừa rồi xảy ra chuyện gì được không… Là kiếm hay là trận?]
[Là kiếm pháp, không nhìn thấy hả?]
[Aaaaaa không biết nói gì nữa, kích động quá đi, thật sự quá kích động luôn ấy huhuhuhu.]
[Tôi không hiểu kiếm pháp, nhưng cái này, nói sao nhỉ, kiểu rất sạch sẽ, sạch sẽ lắm luôn.]
[Tôi không dám chớp mắt này… Hình như đây chính là kiếm tâm trong truyền thuyết?]
Trương Thủ Không là người đầu tiên không nhịn được: \”Ta không ngờ có thể nhìn thấy hai tu sĩ ngộ ra kiếm tâm ở hội võ đạo, mà trong đó có một người vẫn chỉ là đứa trẻ. Tiền đồ rộng mở, hai đứa bé này có một tương lai rất rạng ngời.\”
Mà họ có thể thấy được, Tạ Hòa Phong đạt được cảnh giới kiếm tâm hoàn toàn là nhờ Túc Lê dẫn dắt.
Trước kia ông chỉ cho là đứa nhỏ đó có trận pháp xuất sắc, có thiên phú kiếm đạo vô cùng tốt chứ cũng không nghĩ nhiều. Nhưng hôm nay, xem ra thằng bé không chỉ là có thiên phú, mà là trời sinh để học kiếm, kiếm sinh ra bởi vì cậu bé này. Dù là một thanh kiếm gỗ hết sức bình thường cũng có thể khiến sấm sét của kiếm vực trở nên ảm đạm.
Trên lôi đài, hai trận mở đầu lồng lộng sừng sững, ánh đỏ lơ lửng còn chưa tan hết.
Túc Lê rơi từ trên không xuống, tiện tay thu kiếm lại, thong thả nhẹ nhõm, như thể trận đấu với Tạ Hòa Phong chỉ là một trận tỉ thí bình thường, không gây ra nhiều gợn sóng.
Tay Tạ Hòa Phong đã tê rần, nhưng anh không quên được sự vui sướng tràn trề ban nãy khi đấu với Túc Lê. Không cần bất cứ kiếm pháp nào, chỉ là những cú đâm chém bình thường nhất đã khiến anh chạm tới một cảnh giới vô thượng —
Cảnh giới kiếm tâm.
Âm thanh quanh mình như tới từ nơi nào xa xăm, Tạ Hòa Phong chỉ nghe được tiếng thở dốc của chính mình cùng với tiếng trái tim trong lồng ngực gấp rút nhảy lên. Quá vui sướng, đây là lần tỉ thí sảng khoái nhất từ khi anh học kiếm đến nay.
\”Tức là ta thắng?\” Túc Lê cười hỏi.
Tạ Hòa Phong trịnh trọng hành lễ: \”Cảm ơn đã chỉ giáo.\”
[Khoan? Túc Lê thắng 7 ván rồi?]
[Ơ đúng rồi… Cậu ấy thắng liền 7 ván!!!]
[Đù má, mấy người không nói tôi cũng không nhận ra, aaaaaa!!]