[Edit – Hoàn] Bệ Hạ Nhận Mệnh Đi – Ngũ Sắc Long Chương – Chương 84 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Bệ Hạ Nhận Mệnh Đi – Ngũ Sắc Long Chương - Chương 84

Bệ hạ, nhận mệnh đi!

Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương

Editor: Mia Tree

Truyện được edit tại: miatree0402.wordpress.com

—–

Chương 84. Kinh thành nguy khốn

Đường phố nhỏ hẹp, ngày thường đều không thể phóng ngựa, nhưng lúc này Phượng Huyền đang liều mạng thúc ngựa, lại còn ngại ngựa đi quá chậm. Tuyên đế theo bản năng cũng kẹp chặt bụng ngựa một cái, chạy về phía Phượng Huyền, chạy không được mấy bước, Phượng Huyền đã đến trước mặt hắn.

Hai người đồng thời ghìm cương. Phượng Huyền đá văng bàn đạp, một tay bắt lấy ống tay áo Tuyên đế, nhúng người nhảy một cái, tựa như chim yến, rơi xuống sau lưng Tuyên đế ôm chặt lấy hắn, dán vào cổ hắn lẩm bẩm: \”Thánh thượng không việc gì, thánh thượng quả thực không việc gì, thật là trời cao rũ lòng thương!\”

Tuyên đế xoay người vỗ vai y, dư quang nơi khóe mắt đảo qua chúng tướng sĩ, không khỏi cảm thấy như vậy có chút mất đi uy nghiêm thiên tử. Đang muốn khuyên bảo y chớ lại thất thố, nhưng nhìn đến kích động cùng vui sướng trên mặt Phượng Huyền, hắn cảm thấy chua xót, lời ra khỏi miệng liền đổi thành: \”Phượng khanh vất vả rồi. Nam Cương đã phá, trẫm cùng chúng tướng sĩ đều bình an trở về, ngươi không cần lo lắng nữa.\”

Phượng Huyền gắt gao ôm lấy Tuyên đế, cơ hồ muốn đem hắn tiến nhập vào trong xương thịt của chính mình, hai mắt không chớp mà nhìn chằm chằm Tuyên đế, dùng thanh âm run rẩy chưa từng có nói: \”Khắp nơi trên phố đều tung tin vịt bệ hạ đã bất hạnh hi sinh vì nước, ta vẫn luôn không chịu tin tưởng, quả nhiên chờ được tới ngày hôm nay. Bệ hạ có thiên mệnh che chở, há những tên tiểu nhân quỷ kế đó có thể thương tổn!\”

Phượng Huyền biểu lộ chân tình như vậy, Tuyên đế cũng không đành lòng trách cứ hành động vô lễ của y, mặc cho y ôm mình hơn nửa ngày, trên mặt vẫn luôn mang theo tươi cười trấn an. Thẳng đến khi Phượng Huyền bình tĩnh trở lại, hắn mới ôn nhu mà an ủi: \”Trước mắt trẫm đang ở cùng đại quân, khanh và A Nhân đều ở bên cạnh trẫm, trẫm tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện. Nơi này đông người, đợi đến chỗ nghỉ tạm, chúng ta lại nói tiếp.\”

Phượng Huyền thoáng bình tĩnh trở lại, đem Tuyên đế thả lỏng, nhưng vẫn ôm lấy hắn từ sau lưng, tiếp nhận cương ngựa nói: \”Người ta mang theo đều ở phía trước, muốn tiếp tục chạy về kinh thành hay là tạm thời nghỉ ngơi, thỉnh bệ hạ an bài.\”

Nhân mã mà Tuyên đế mang theo vẫn chưa dùng cơm, đúng thời điểm phải nghỉ ngơi, liền thuận miệng đáp: \”Đem nhân mã của ngươi hợp một chỗ cùng đại quân của trẫm đi. Trẫm còn chưa dùng bữa, tạm thời ở trong thành nghỉ ngơi một đêm, ngày mai chuẩn bị đủ lương khô nước uống lại khởi hành.\”

Phượng Huyền liên tục gật đầu, qua một lúc mới nhớ tới chính mình còn đang ngồi sau lưng Tuyên đế, có gật đầu hắn cũng nhìn không thấy, liền mở miệng đáp: \”Tất cả đều nghe theo bệ hạ phân phó.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.