Bệ hạ, nhận mệnh đi!
Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
Editor: Mia Tree
Truyện được edit tại https://miatree0402.wordpress.com
—–
Chương 50. Nghiêm phạt cùng thương tâm
Vật kia của Phượng Huyền cực kì vĩ đại, Tuyên đế tiến gần đến, vươn đầu lưỡi từng chút một liếm xuống.
Vật nam tính này bản thân hắn cũng có, ngày nào cũng thấy, ngày nào cũng dùng, nhưng bình thường lại cực kì nhỏ, bởi vậy hắn liền cảm thấy vật trước mắt hình dạng thật khó coi, hương vị cũng không như mong muốn, thật không hợp với lời dạy dỗ của thánh nhân, càng không phải là thứ mà hoàng đế nên dâm loạn. Bất quá hiện tại, trong thân thể hắn lại đang bị một vật khác lấp đầy, toàn thân trên dưới đều như thiêu như đốt, nào còn nghĩ gì đến quy củ điển tịch, chỉ mơ hồ nhớ rằng mới vừa rồi Thuần Vu Gia muốn hắn có qua có lại, cũng nếm thử vật ấy của Phượng Huyền.
Thoáng liếm vài cái, hắn liền cảm thấy vật trong tay càng thêm trướng to, gân xanh phía trên hằn lên dữ tợn, rõ ràng chẳng phải là cảnh đẹp ý vui gì. Nhưng mà chỉ cần nhìn thấy vật này, Tuyên đế liền tưởng tượng đến cảnh nó ở trong cơ thể mình tung hoành ngang dọc, mang đến cho mình không ít vui vẻ, nhịn không được há mồm nuốt vào.
Ký ức của thân thể lập tức như thác lũ tràn về, Tuyên đế cực kì tự nhiên mà chậm rãi nuốt lấy vật kia, dùng đầu lưỡi quấn lấy liếm mút, đôi tay cũng không ngừng vỗ về chơi đùa.
Động tác này hắn đã từng làm qua không biết bao nhiêu lần trong quá khứ, so với Phượng Huyền càng thêm thuần thục. Chỉ là từ khi hắn đăng cơ đến nay, mỗi lần đều là do thần tử hầu hạ hắn, hắn cũng không chủ động làm loại sự tình này. Nếu không phải lúc nãy bị Thuần Vu Gia trêu chọc đến mất đi lý trí, chỉ biết tác hoan, lại nhìn thấy cảnh Phượng Huyền đầy mặt đều là long tinh của hắn, hắn chắc chắn cũng không muốn làm ra loại sự tình như vậy.
Thuần Vu Gia ở sau lưng Tuyên đế không ngừng đưa đẩy, một tay còn có thừa cơ hội đùa bỡn long căn, ngay cả hai tiểu túi phía dưới ngày thường không bận tâm đến cũng bị ngón tay của y bao lấy trêu chọc. Tuyên đế trong đầu trống rỗng, chỉ lo đắm chìm trong biển dục tình, từng chút một đem cự vật của Phượng Huyền nuốt vào càng sâu. Đôi môi hắn bị căng tràn đến không thể khép lại, khóe miệng nhiễm đầy nước bọt, rơi xuống khắp nơi trên người Phượng Huyền.
Phượng Huyền cũng đã kích động đến không còn biết trái phải là ở hướng nào.
Lúc được Tuyên đế ngậm lấy, y suýt chút nữa không nhịn được mà bắn tinh, nhưng vẫn phải cực lực nhẫn nại, mới không trực tiếp tiết ra trong miệng Tuyên đế. Đời này được thân cận với thiên tử vài lần, y liền cảm thấy phúc phận cả đời đều đã dùng hết, môt ngày nào đó nếu bị kéo xuống thiên lao bí mật xử quyết, y cũng không ngoài ý muốn. Bởi vậy hành động của Phượng Huyền lại càng suồng sã tới cực điểm, tựa hồ như không còn thiết gì đến mạng sống.