[Edit – Hoàn] Bệ Hạ Nhận Mệnh Đi – Ngũ Sắc Long Chương – Chương 43 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Bệ Hạ Nhận Mệnh Đi – Ngũ Sắc Long Chương - Chương 43

Bệ hạ, nhận mệnh đi!

Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương

Editor: Mia Tree

Truyện được edit tại: miatree0402.wordpress.com

—–

Chương 43. Tạ Nhân rời đi

Tinh thần Tuyên đế tuy rằng phấn chấn, thân thể lại thật sự đã tới cực hạn, trong lúc nói liền chậm rãi ngã xuống trên người Phượng Huyền, toàn thân giống như không có xương chống đỡ, ánh mắt cũng dần dần tan rã. Tim Phượng Huyền đập mạnh liên hồi, do dự một lúc, rốt cuộc đánh bạo giơ tay ôm lấy Tuyên đế, để đầu hắn dựa vào trước ngực mình.

Tiếng đao kiếm bên ngoài vang lên hết đợt này tới đợt khác, nhưng việc hộ giá so ra càng quan trọng hơn. Phượng Huyền vốn tính bắt sống Tàng Vân thái tử làm con tin, sau đó đi ra tiếp ứng cho Tạ Nhân cùng ngự lâm quân, nhưng lúc nãy khi chứng kiến cảnh tượng kia, y liền không kiềm chế được sát ý, trực tiếp lấy đi tánh mạng của Tàng Vân thái tử, mưu tính lúc trước đành phải từ bỏ.

Bên ngoài chém giết ngày càng kịch liệt, thủ hạ của Tàng Vân thái tử có thể bất chợt mà xông tới đây. Đáy lòng Phượng Huyền biết rõ điều này, bởi vậy vô luận lưu luyến cỡ nào, vẫn phải buông ra thân thể mềm mại ấm áp trong ngực, trước cắt lấy đầu Tàng Vân thái tử. Trong tay Tuyên đế vẫn như cũ nắm chặt lấy loan đao, ngồi một bên chờ Phượng Huyền xử lý, hai tay chống ở trên đùi, ngơ ngẩn nhìn vết máu khắp mặt đất, mãi đến lúc sau lưng được một cái áo choàng ấm áp bao phủ, mới lại yên tâm mà ngã về phía sau.

Phượng Huyền vốn chỉ muốn thay Tuyên đế phủ thêm áo choàng rồi dẫn hắn rời đi chỗ này, không nghĩ đến hắn cứ như vậy không thèm phòng bị mà ngã vào lòng mình. Mặc dù đáy lòng lại sinh ra vài ý nghĩ phạm thượng đáng hổ thẹn, thế nhưng hai tay y lại không chút do dự mà ôm lấy Tuyên đế, để hắn thoải mái dựa vào trên người mình.

Trong phòng tràn ngập mùi máu cùng với mùi vị đặc thù sau khi hoan ái, một khối thi thể bị chặt đầu ngay tại bên cạnh, địch nhân ngoài cửa tùy thời có thể xông vào. Ấy vậy mà Phượng Huyền lại cảm thấy đáy lòng một mảng bình yên khôn tả, từ khi sinh ra tựa hồ chưa bao giờ có được giây phút vui sướng thỏa mãn như vậy, toàn bộ tâm trí tinh thần đều dừng lại trên thân thể ấm áp trong lòng ngực.

\”Đầu của Tàng Vân thái tử ngươi đã xử lí tốt chưa?\” Một thanh âm khàn khàn rất nhỏ chậm rãi vang lên, như chậu nước đá hắt thẳng vào lòng Phượng Huyền, đánh thức thần trí của y. Thân mình y cứng đờ, tay ở bên hông Tuyên đế cũng không biết có nên buông ra hay không, nhưng ngoài miệng ngược lại trôi chảy không do dự mà đáp: \”Đầu người thần đã cột vào bên hông. Thủ hạ Tây Nhung ngoài kia tùy thời có thể xông tới, thần sẽ ngay lập tức mang bệ hạ đi ra ngoài, thỉnh bệ hạ thứ cho thần thất lễ.\”

Tuyên đế gật đầu khẽ đến nỗi gần như không thấy động tác, Phượng Huyền liền dứt khoát bế hắn lên, kêu Tuyên đế đem hai tay bám lấy cổ mình, theo lối cửa sổ lúc trước lẻn vào mà nhảy ra ngoài, từ cửa sau đi ra tiểu viện.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.