[Edit – Hoàn] Bệ Hạ Nhận Mệnh Đi – Ngũ Sắc Long Chương – Chương 36 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Bệ Hạ Nhận Mệnh Đi – Ngũ Sắc Long Chương - Chương 36

Bệ hạ, nhận mệnh đi!

Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương

Editor: Mia Tree

Truyện được edit tại: miatree0402.wordpress.com

—–

Chương 36. Đi chùa xem bói

Tình cảm giữa Chu Huyên và Tuyên đế rốt cuộc vẫn cùng người khác bất đồng, hai người lúc trước chính là cùng bước trên con đường hành thích vua đoạt vị. Nhớ lại đoạn lịch sử huy hoàng này, cuối cùng Tuyên đế cũng lấy lại được chút dũng khí.

Lúc trước tình thế khó khăn như vậy, hắn vẫn có thể đem Thành Đế cùng đám quan lại không hàng phục tân quân diệt trừ. Hiện tại đã làm hoàng đế, chẳng lẽ còn phải sợ một yêu thần nhỏ bé hay sao?

Đời trước trái ôm phải ấp tất nhiên là sung sướng, nhưng hôm nay giai nhân cùng hắn đều đã vô duyên, cưỡng cầu thì được ích gì? Trăm điều lấy đức làm đầu, hắn muốn vì người trong thiên hạ làm gương, tu tâm dưỡng tính, từ đây giữ đức độ không háo sắc là được. Dù sao kiếp này hắn như cũ vẫn là hoàng đế, Chu Huyên cũng chưa từng tạo phản, Tây Nhung nội loạn, thiên hạ thái bình, chẳng qua là bên người thiếu vài vị giai lệ, hắn còn có cái gì không thỏa mãn!

Con người nếu biết cúi đầu nhìn xuống, sẽ thấy được bản thân hạnh phúc biết bao nhiêu. So với Thành Đế đã hóa thành xương trắng, so với Tàng Vân thái tử tổn thất hơn mười vạn binh mã, ngôi vị hoàng đế không nhất định có thể bước lên, hắn đời này vẫn xem như được ông trời ưu ái, khiến người người đố kỵ.

Tuyên đế không biết là triệt để hiểu ra hay là bất chấp tất cả, trải qua trận cảnh tỉnh này của Chu Huyên, rốt cuộc lĩnh ngộ được, bản thân nhìn lên chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống lại chẳng thấy ai bằng mình, một lần nữa lấy lại dũng khí sinh tồn.

Chu Huyên thấy ánh nhìn xuất thần rạng rỡ dần trong mắt Tuyên đế, tâm mới yên ổn một ít, phân phó cung nhân sắc thuốc cho Tuyên đế, lại tiến vào chiếm giữ Duyên Phúc Cung, xem chừng hắn ăn uống nghỉ ngơi. Y công vụ bận rộn, không thể ở lâu trong cung, vì vậy mỗi ngày vào bữa trưa và bữa tối liền vào cung, đợi nhìn thấy Tuyên đế ăn cơm, uống thuốc xong thì mới rời đi.

Cấm vệ quân trong cung đều đã đổi thành thân tín của y, cùng nội thị liên hệ tin tức, đem tình hình Tuyên đế thời thời khắc khắc đều truyền vào tai y. Dưới sự canh chừng, bức bách của Chu Huyên, thân thể Tuyên đế được điều dưỡng kĩ lưỡng rốt cuộc chuyển biến tốt đẹp.

Độc tố trong cơ thể Tuyên đế đã thanh trừ không sai biệt lắm, người cũng lên tinh thần không ít. Chu Huyên ngày ấy vào cung, nhìn chằm chằm hắn uống thuốc bổ một hồi, lấy khăn thay hắn lau nước thuốc nơi khóe miệng xong, liền đề nghị: \”Thất Lang lâu ngày ở trong thâm cung, gần đây ngay cả cửa cung cũng không chịu ra, tâm tình tự nhiên buồn bực khó chịu. Hôm nay dù sao không có sự vụ gì, không bằng theo ta đi ra ngoài nhìn xem, giải sầu một chút cũng tốt?\”

Tuyên đế cách cửa sổ nhìn ra hoa viên bên ngoài, trời trong xanh, cỏ cây cũng xanh mướt, suy tư một lát liền đáp ứng: \”Nếu A Huyên đã mời, trẫm tự nhiên phải cho ngươi chút mặt mũi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.