Bệ hạ, nhận mệnh đi!
Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
Editor: Mia Tree
Truyện được edit tại: miatree0402.wordpress.com
—–
Chương 23. Hẹn hò
Phượng Huyền kinh ngạc nói: \”Các hạ là người phương nào, sao lại nhận thức ta?\” Quay đầu nhìn đến đám hộ vệ vây quanh kia, nắm chặt dây cương trong tay, nghiêm túc nói: \”Bất luận các hạ là người phương nào, cũng không thể làm lơ pháp kỷ, coi thường mạng người!\”
Phượng khanh tính tình vẫn cứng rắn như vậy.
Tuyên đế cảm thấy bộ dáng này của y thật gần gũi đáng yêu, mỉm cười, trong lòng vui mừng như muốn đầy tràn ra. Lần này tương phùng thật sự có chút ngoài ý muốn, Phượng Huyền tự nhiên cũng không nhận biết hắn, nhưng ở trong mắt Tuyên đế, Phượng Huyền hiện tại vẫn giống như đứa nhỏ hắn tự tay đề bạt, nuôi lớn trước kia.
Tuy rằng Phượng Huyền chỉ nhỏ hơn Tuyên đế không đến nửa tuổi, nhưng từ lúc y vào triều đến sau khi vào trong quân, rồi đối chiến cùng Chu Huyên, sau lại Nam chinh Bắc phạt, cơ hồ đều là Tuyên đế tự tay dạy dỗ đề bạt. Nếu như Tuyên đế thực sự có nhi tử, công sức bỏ ra trên người nó chưa chắc có thể tận tâm như đối với Phượng Huyền.
Chu Huyên chung quy đã từng phản loạn, Tuyên đế mỗi khi nghĩ đến y đều có chút tâm tư đề phòng, thậm chí trong lúc hợp tác luôn mang theo ý tứ lấy lòng, chỉ sợ y dẫm vào vết xe đổ kiếp trước. Thuần Vu Gia cũng tốt, là một văn thần, tính tình chăm chỉ cần cù nhưng lại có chút nhỏ mọn. Chỉ có Phượng Huyền chính trực trung thành, thiên phú về cầm quân đánh giặc lại cực cao, có y ở bên cạnh, Tuyên đế mới thực sự yên tâm.
Hắn biết Phượng Huyền tính tình ngay thẳng, trong mắt không chấp nhận có nửa hạt cát, vì thế chủ động nhận sai: \”Ta có việc muốn ra ngoại thành, trong lòng có chút nóng nảy, Phượng…… Phượng lang chớ trách. Bất quá ta bình sinh vận khí cực tốt, phàm là mỗi khi gặp chuyện, nhất định sẽ có người ra tay tương cứu, mới vừa rồi Phượng lang không phải đã thay ta cứu vị lão nhân kia sao?\”
Một câu ngụy biện hắn nói ra vô cùng tự nhiên, ngay cả Phượng Huyền thiếu chút nữa bị hắn làm cho tin tưởng, trên đường đi đầu óc lại xoay một hồi, nhíu mày than một tiếng: \”Nếu mới vừa rồi ta không có mặt, chỉ sợ ngươi làm bị thương người xong liền bỏ chạy, cũng không ai có thể ngăn cản. Hiện tại ta đã đụng phải ngươi, tự nhiên không thể cho ngươi rời đi dễ dàng như vậy.\”
Đôi tay y run lên dây cương, muốn quay đầu lại đi tới quan phủ. Tuyên đế nắm chặt dây cương nói: \”Ta hôm nay có việc gấp, buổi trưa nhất định phải ra ngoại thành gặp một người. Phượng lang theo tùy tùng của ta trở về, đợi ta gặp qua nàng rồi lại nói việc này sau.\”
Phượng Huyền cố chấp không chịu, nội thị xung quanh cũng xông tới khuyên nhủ: \”Thất lang mau theo chúng thuộc hạ trở về đi, sao có thể tùy tiện như vậy liền ra khỏi thành.\”