[Edit – Hoàn] Bệ Hạ Nhận Mệnh Đi – Ngũ Sắc Long Chương – Chương 22 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Bệ Hạ Nhận Mệnh Đi – Ngũ Sắc Long Chương - Chương 22

Bệ hạ, nhận mệnh đi!

Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương

Editor: Mia Tree

Truyện được edit tại: miatree0402.wordpress.com

—–

Chương 22. Lập hậu (2)

Nhạc Thái úy xương cốt thật cứng rắn, lãnh đạo bá quan văn võ ở ngoài cửa cung quỳ liền ba ngày.

Hiện giờ trong triều cơ hồ đều là quan văn, thể lực có hạn, đám quan viên ba bốn mươi tuổi đều ngất đi hơn phân nửa, bị Ngự lâm quân lôi về nhà làm cho tỉnh lại.

Không ngờ được chính là Hà Thừa tướng cùng Nhạc Thái úy hai lão đại nhân bảy tám chục tuổi, tinh thần vẫn quắc thước, xương cốt như làm bằng sắt. Mắt thấy đủ loại quan viên ngã xuống, liền kéo mấy ngàn Thái học sinh đến cùng quỳ. Phàm là ai đi vào từ ngoài cửa cung đều không dám mở mắt, sợ nhìn phải một hàng dài đầu tóc đen thui sẽ bị quáng.

Tuyên đế kỳ thật cũng có vài phần dao động. Không phải vì Hà, Nhạc hai lão nhân kích động chúng thần cùng hắn đối nghịch, mà là Thuần Vu Gia khuyên hắn khuyên đến thật sự đúng chỗ. Vạn nhất đêm động phòng hoa chúc, hắn lại phát bệnh, cho dù A Nhân không hiểu, không hỏi hắn nguyên nhân tại sao không phóng tiết được, nhưng nỗi khổ nơi hậu đình của hắn lại phải giải quyết thế nào?

Chẳng lẽ đem Thuần Vu Gia tiến vào, nửa đêm trước vợ chồng ân ái, nửa đêm sau lại kêu Thuần Vu Gia giúp hắn giải nguy?

Vẫn là trước tiên nên trị hết bệnh.

Tuyên đế liền triệu Thuần Vu Gia vào cung, lạnh mặt nhắc nhở y một hồi: \”Đây đã là lần thứ hai, nếu ba lần còn không tốt, trẫm liền thu lại thụy hào của ngươi.\”

Thuần Vu Gia liên tục tạ tội, trong đầu chỉ nghĩ đến việc thoa thuốc, nào còn quan tâm gì một cái thụy hào. Tuyên đế tự cởi quần áo, lại không trực tiếp kêu y trị liệu, mà là muốn y chờ ở bên ngoài bình phong, bản thân cầm một quyển xuân cung đồ không biết từ nơi nào xuất hiện, vừa xem vừa kiểm tra kết quả trị liệu lần trước.

Chưa nói kết quả kiểm tra như thế nào, chỉ biết vừa xem cái xuân cung đồ kia thôi đã khiến hắn huyết mạch sôi trào, nửa người dưới không bao lâu liền đứng thẳng lên, ngay cả nhũ hoa cũng đều trướng đau khó chịu, khát khao được người vuốt ve. Hai tay hắn đều bận rộn không rảnh cầm lấy sách, nửa dựa trên gối nhắm lại hai mắt, tự âu yếm lấy những chỗ bị thiêu đốt trên cơ thể mình.

Hình vẽ trên sách kia thế nào hắn cũng không nhớ rõ, chỉ theo ký ức trên thân thể mà tự sờ soạng, sau lại có loại cảm giác không thỏa mãn, tay mình vuốt ve trên cơ thể không mang lại cảm giác tiêu hồn thực cốt bằng tay người khác. Tay lại cũng không đủ dài, có rất nhiều chỗ muốn chạm lại chạm không tới.

Tuyên đế cắn chặt môi, sợ mở miệng liền kêu Thuần Vu Gia tiến vào. Hiệu quả của thuốc còn chưa kiểm tra xong, nếu lại bảo y chạm vào hắn, dù cho sau này có hết bệnh rồi, vẫn là bị y……

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.