Buổi tối hôm đó, Quý Thâm Tiêu vẫn luôn dựa theo quy tắc cứ bốn tiếng lại gọi cho Cừu Cẩn một lần, nhưng mà lần này đã hơn hai tiếng rồi mà Cừu Cẩn vẫn chưa trả lời cuộc gọi của anh.
Ngay cả khi làm loại chuyện đó thì cũng không có khả năng lâu như vậy.
Lại nhìn thoáng qua bức màn, Quý Thâm Tiêu nhăn mày, biểu cảm cũng dần trở nên nghiêm túc.
Anh lại gọi cho Cừu Cẩn một lần nữa, lần này lại vẫn không có ai nhận.
Sau khi cắt cuộc gọi, Quý Thâm Tiêu muốn lấy điều khiển từ xa để mở bức màn từ Cố Du. Trong phòng cách ly, Cừu Cẩn dùng tư thế không ổn nhào người trên đất, dù tiếng chuông điện thoại có kêu bao lâu cũng không hề phản ứng lại.
Ngất rồi?
Quý Thâm Tiêu ngồi không yên, thúc giục Cố Du: \”Cậu vào xem.\”
Cố Du buông tay: \”Chuyện này rất bình thường mà, chắc là bị áp lực quá, thân thể không chịu nổi nên trực tiếp ngất xỉu thôi.\”
\”Nhưng lỡ có nguyên nhân khác thì sao?\” Quý Thâm Tiêu không lạc quan như hắn, ngưng một chút lại nói, \”Lúc trước tôi có thấy bệnh tim của mấy Omega tái phát trong kỳ động dục, lấy ví dụ như bệnh suyễn tái phát. Lỡ em ấy cũng bị bệnh gì thì sao?\”
Cố Du vò đầu: \”Cũng không phải không có khả năng.\”
Quý Thâm Tiêu: \”Cậu vào xem, nhớ mặc đồ bảo hộ.\”
Không cần nhắc nhở hắn cũng biết, Cố Du mặc đồ bảo hộ thì khỏi nói, còn tiêu độc ở cửa, mang theo một hộp dụng cụ chữa bệnh nhỏ mở cửa ra.
Phòng cách ly được thiết kế hai lớp cửa, còn có một bình xịt khử trùng. Dù vậy, Cố Du vẫn có thể ngửi thấy mùi hương mê người kia.
Quý Thâm Tiêu canh giữ bên ngoài cửa, nhìn Cố Du dùng dụng cụ đo lường thân thể Cừu Cẩn, chỉ một lát sau sau đã đứng dậy làm động tác ok với anh. Quý Thâm Tiêu thở nhẹ ra một hơi, đôi mày đang nhíu chặt cũng giãn ra.
Nhưng mà ngay khi Cố Du đưa Cừu Cẩn lên giường, người kia lại đột nhiên mở bừng mắt, đôi tay thuận thế vắt ngang cổ Cố Du, ngay cả thân thể cũng ngả vào người hắn.
Thân thể Cố Du cứng đờ.
Dầu Quý Thâm Tiêu nổ một cái liền bùng nổ.
\”Cố Du, đi ra!\”
\”Cậu ấy thơm quá.\” Cố Du cũng muốn tan vỡ, \”Chân của tôi không động đậy được.\”
Quý Thâm Tiêu lại kêu một lần nữa, tiếng nói như có lửa: \”Cút ra đây!\”
\”Tôi cũng muốn lắm chứ!\” Cố Du sắp khóc, \”Nhưng mà tôi không khống chế bản thân mình được.\”
Ánh mắt Quý Thâm Tiêu tối sầm lại, ngay sau đó một luồng tin tức tố bá đạo xông ra, nó như muốn bẻ gãy tất cả mọi thứ, thổi quét những nơi nó đi tới. Giống như đang ở trong một bộ phim sóng thần vậy, làm người khác không thể nào phản kháng được, chỉ có thể nước chảy bèo trôi.
Cố Du chỉ cảm thấy trái tim của mình bị hung hăng nắm một cái, giống như ngay sau đó trái tim của hắn sẽ bị bóp nát vậy. Bóng dáng Quý Thâm Tiêu càng ngày càng cao, tràn đầy uy áp, gần như sắp ép hắn thành một con kiến nhỏ luôn rồi.