Tần Nguyệt Oánh nghe vậy cười khẽ, ánh mắt lóe lên tia mờ ám.
Sau khi gọi món, nhân viên phục vụ vội rời đi. Sảnh nhà hàng ồn ào náo nhiệt, bàn nào cũng kín người.
Tại một bàn ở góc khuất, quay lưng lại với đám đông, Tần Nguyệt Oánh mở túi xách ra, nắm chặt một vật nào đó nhét vào tay anh.
Phượng Quan Hà cúi xuống nhìn, là một chiếc điều khiển nhỏ.
Đèn vẫn đang sáng.
\”Chúng ta ôn chuyện đi.\” Tần Nguyệt Oánh vừa nói vừa sáp lại, như con mèo nhỏ dụi vào vai anh. \”Ngày đầu tiên gặp nhau, anh còn nhớ không?\”
Phượng Quan Hà đương nhiên nhớ, nhớ rõ hôm ấy cô đã cố ý phô bày sự quyến rũ của mình thế nào, dụ dỗ anh rơi vào một cái bẫy lớn hơn ——
Mặc dù chỉ là suy đoán không có căn cứ, nhưng Phượng Quan Hà có linh cảm rằng gã bạn trai cũ vô dụng của cô không \”trùng hợp\” xuất hiện ở trung tâm thương mại cùng ngày với họ.
Trông cô vừa ngang bướng vừa đáng thương, nếu không ai thu nhận thì sẽ biến thành một con mèo hoang tội nghiệp, lông tóc rối bù, đói lả nơi đầu đường.
Ngày hôm đó qua đi, cô đã để lại ấn tượng như vậy trong lòng anh.
Vậy nên, khi anh biết được trong buổi hẹn đó cô còn mang một chiếc máy rung, ngồi trước mặt anh – một người đàn ông lần đầu gặp, máy rung thì đang chạy ong ong trong cô…
Sự hư hỏng của cô lập tức nhân lên gấp bội trong lòng anh.
Quá hư hỏng!
Cô còn không thèm quan tâm xem anh có phải người xấu hay không, cô muốn bên anh chỉ vì cái vẻ bề ngoài này!
Nghĩ đến đây, Phượng Quan Hà chợt tỉnh táo lại. Anh bấm vài cái lên chiếc điều khiển nhỏ, đèn vụt tắt.
Tần Nguyệt Oánh lập tức mở to mắt, \”Anh?\”
\”Không được.\” Phượng Quan Hà bình tĩnh và kiên quyết: \”Lúc nào em cũng nghịch như vậy, không được.\”
Mặt Tần Nguyệt Oánh đỏ bừng, cô luôn phải bị anh từ chối thì mới biết xấu hổ. Cô hạ giọng nài nỉ: \”Thêm một lát thôi… sắp đến rồi, nhanh thôi.\”
\”Nào! Đồ ăn đến rồi đây!\”
Phượng Quan Hà còn chưa trả lời cô thì người phục vụ tai thính đã bưng đồ ăn đến bàn.
Mặt Tần Nguyệt Oánh càng đỏ hơn, dường như bây giờ mới nhận ra mình đang ở một nhà hàng đông người, lúc nào cũng có nguy cơ bị phát hiện.
\”Anh không muốn thì trả cho em, em tự chơi.\” Sau khi nhân viên phục vụ đi, cô nổi giận nói.
Phượng Quan Hà liếc cô một cái mà không đáp, chậm rãi rót trà nóng tráng bát đũa.
Thái độ ấy như nói với cô rằng: nó đã bị tịch thu, đừng hòng lấy lại.
Mãi đến khi đồ ăn đã được bày lên hết, cô mới chịu chấp nhận hiện thực và nhận thua.
\”Ông xã, trả cho em đi.\” Tần Nguyệt Oánh lí nhí nói, ánh mắt cũng trở nên đáng thương. \”Thật sự rất ngứa, anh không hiểu…\”