Chỉ còn một ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán đầu tiên của Sói Đỏ và Sói Xám sau khi kết hôn.
Tần Nguyệt Oánh đã lên kế hoạch chi tiết.
Họ sẽ thức dậy lúc 8 giờ, lái xe đến một siêu thị kiểu nhà kho ở ngoại ô thành phố để mua đồ dự trữ. Nơi đó vắng khách nhưng nhiều hàng hóa, thực phẩm tươi mới và chỗ đậu xe cũng rộng.
Buổi trưa trên đường về, họ sẽ ghé nhà hàng mà cô luôn muốn đi nhưng chưa có dịp vì ở xa, như vậy cũng tránh được giờ cao điểm buổi tối.
Buổi chiều về đến nhà, cùng nhau tổng vệ sinh nhà cửa, xem phim rồi chuẩn bị nguyên liệu nấu bữa tối.
Buổi tối, họ sẽ ăn một bữa lẩu cháo, tắm chung, rồi vui vẻ lăn lộn trên giường.
Đáng tiếc, lý tưởng thì đầy hứa hẹn nhưng hiện thực lại tàn nhẫn.
Sáng sớm hôm ấy, cô không thể dậy nổi.
Phượng Quan Hà thức dậy từ sớm, ghi lại danh sách những thứ cần mua từ điện thoại của cô, chuẩn bị một lát rồi lên đường.
11 giờ, sau khi đã ngủ đẫy giấc, Tần Nguyệt Oánh cuống cuồng gọi video cho chồng.
Trời ạ, sao cô có thể lười nhác đến vậy chứ? Đêm giao thừa cũng chẳng còn trọn vẹn nữa rồi! Tất cả đều tại cái chăn ở nhà quá ấm áp!
Cuộc gọi video được kết nối, một khuôn mặt nghiêm nghị và buồn chán hiện lên trên màn hình cùng nội thất màu hồng của xe. Trên đầu anh đeo chiếc bờm hình cá muối mà Tần Nguyệt Oánh đã lâu không dùng, nhưng bất ngờ là trông không hề lạc quẻ.
\”Đừng lo, đang tắc đường. Em cứ thong thả ra ngoài rồi đi tàu điện ngầm. Chúng ta gặp ở nhà hàng.\”
Phượng Quan Hà lật camera lại, cho cô xem quang cảnh đông đúc trước đầu xe.
\”Anh mua đồ xong chưa? Hay chiều nay mình đi cùng nhau nhé?\” Tần Nguyệt Oánh lo lắng hỏi.
Phượng Quan Hà ho khan hai tiếng. \”Xong cả rồi! Anh đã mua tiramisu và gà nướng, còn đi cắt tóc nữa. Xe cũng mang đi rửa rồi.\”
Anh cố tỏ ra bình thản khi kể công, chỉ cho cô thấy hàng ghế sau chất đầy đồ.
Tần Nguyệt Oánh lập tức tròn mắt. \”Anh là đặc công đấy à?\”
\”Đừng nói vớ vẩn,\” Phượng Quan Hà nghiêm túc chỉnh lại, cau mày. \”Anh vẫn còn được tính là lực lượng dã chiến đấy.\”
Đường đã thông, Phượng Quan Hà lái chiếc siêu xe màu hồng của vợ đến nhà hàng đã hẹn. Ngay cả giờ nghỉ trưa dịp năm mới cũng có một hàng dài người xếp hàng.
Anh miễn cưỡng xuống xe, đi lấy số thứ tự rồi quay lại, vẫn phải chờ hơn hai mươi bàn nữa. Cảm thấy nhàm chán, anh lấy điện thoại ra.
Cốc, cốc, cốc! Cửa sổ xe bị gõ.
Phượng Quan Hà hạ cửa kính xuống. Một người đàn ông lực lưỡng, râu quai nón xồm xoàm đứng bên ngoài. Trông ông ta có vẻ kích động khi nhìn thấy mặt anh.
Phượng Quan Hà cau mày, có ý gì đây? Anh lịch sự nói: \”Vé chợ đen? Tôi đang đợi người quen, không cần mua. Xin lỗi.\”
Người đàn ông râu quai nón tỏ ra không nói nên lời, đang định giơ tay làm ký hiệu vòng tròn* thì cửa kính xe đã kéo lên, hoàn toàn mất cơ hội.