[Edit – H Thô] Cuồng Cung Xuân Thâm – C180: Ngửi mùi mà tới – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 71 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Edit – H Thô] Cuồng Cung Xuân Thâm - C180: Ngửi mùi mà tới

Ý nghĩ đầu tiên của Phượng Quan Hà là một dao chém chết nó.

Thực ra hắn không thương tiếc gì, nếu con chó này khôn hơn và tìm được thứ chứng minh thân phận của hắn, thì ai là kẻ chết trước cũng chưa biết chừng.

Nhưng Phượng Quan Hà đã suy nghĩ thêm.

Liệu đây có phải cái bẫy do Thiệu Ưng bày ra? Chỉ để chia rẽ hắn và Oánh Oánh?

Dù sao cũng chỉ là súc vật, chỉ biết ngửi mùi mà chạy tới, làm gì phân biệt được cái gì dùng để làm gì?

Phượng Quan Hà bừng tỉnh, cuối cùng quyết định tha mạng cho Cục Than.

Phải để Oánh Oánh tự tay xử lý con chó này.

Như vậy bọn họ mới gỡ bỏ được khúc mắc.

Ăn xong, Cục Than cụp đuôi giữa hai chân và bò trên nền đất lầy lội, ngước nhìn Phượng Quan Hà với ánh mắt vừa sợ hãi vừa oán hận.

Nó muốn nương cắn tên khốn này.

Phượng Quan Hà cũng không cho nó vẻ mặt tốt. Từ lúc con chó này xuất hiện, Oánh Oánh đã dồn bao nhiêu tình cảm cho nó rồi? Thật xui xẻo.

Hắn mở cái hòm bên cạnh ra: \”Vào trong. Dẫn ta tới chỗ nàng.\”

Dù sao khi lên núi, hắn cũng không thể lợi dụng chức vụ để nghe ngóng xem nàng ở viện nào phải không? Lộ ra thì chẳng khác nào đang tư thông.

Cục Than rụt rè nhìn cái hòm đen thui rồi miễn cưỡng chui vào trong, kêu hai tiếng yếu ớt.

Đời có lúc lên voi xuống chó*, đừng thấy chó con nghèo mà bắt nạt, đừng thấy chó trưởng thành nghèo mà coi thường, đừng tưởng chó già nghèo thì hết đường vùng lên, cứ đợi đấy!

(*Chú thích: thành ngữ gốc \”三十年河东三十年河西\” – \”30 năm bên này sông, 30 năm bên kia sông\”: nhắc nhở rằng cuộc đời lên xuống vô thường)

Phượng Quan Hà đóng hòm lại, không quên đe doạ: \”Từ giờ không được phát ra tiếng, nếu không ta chặt đầu ngươi đem luộc, hầm xương hoặc kho.\”

Cái hòm run lên rồi lập tức yên lặng.

===

Buổi đêm Tần Nguyệt Oánh tỉnh dậy thì không thấy Nghi Lan đâu.

Tứ Nhi hoảng hốt báo với nàng rằng cô cô Nghi Lan đã bị Thái hậu cho Thái ma ma mời đi và đi được một canh giờ rồi.

Nhìn tình hình có vẻ không phải chuyện tốt.

Tần Nguyệt Oánh biết điều này có nghĩa là mình phải đích thân đến đó.

Nhưng Tần Nguyệt Oánh không đi.

Nàng lấy một vật làm tin ra, giao cho Tứ Nhi, \”Xuống chân núi tìm tổng chỉ huy ti Binh Mã Thiệu Ưng. Nói với hắn, không thấy người hầu thân cận của ta đâu — có khi nào bị mật thám phương Bắc trà trộn lên núi giết hại, không tìm thấy xác không?\”

Nghi Lan đi thì trong viện cũng không còn ai có thể quán xuyến mọi việc, đến lúc Tứ Nhi phải học cách trưởng thành dần rồi.

Lúc này, gánh nặng đều đổ lên Thiệu Ưng.

Sau một nén nhang, Nghi Lan được đưa về, hai tay dính đầy máu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.