Thái hậu đương triều thật ra không xuất thân hiển hách, trước kia chỉ là con vợ lẽ của Hứa gia — một gia tộc nhỏ ở Lĩnh Nam, tên có một chữ là Thu.
Bà rất giỏi ca múa, nhờ cơ duyên mà tiến cung và được tiên hoàng sủng ái.
Từ đó được hưởng ân sủng không dứt, thăng cấp liên tục, sáu năm mang thai bốn lần.
Đáng tiếc, trưởng tử bị chậm nói, ba tuổi vẫn chưa nói được một câu trọn vẹn.
Con thứ thì bị sinh non, chưa đầy một tháng tuổi đã chết yểu.
Thời điểm mang thai đứa thứ ba còn thảm hơn, thai nhi chưa đủ ba tháng và không ổn định, trượt ngã trên tuyết một lần là mất.
Sau khi mất liên tiếp hai đứa con, sinh được một hoàng tử thì không thông minh, thái độ của tiên đế cũng thay đổi.
Khi mang thai đứa thứ tư, Lệ tần Hứa Thu đã sớm rơi vào trạng thái hoảng loạn lo sợ.
May thay, bé con Tần Nguyệt Oánh vẫn bình an chào đời. Nhưng Lệ tần dường như đã chịu sợ hãi suốt 10 tháng ấy nên không ngừng nói đứa bé này là điềm gở – hơn nữa số bốn nghe cũng chẳng lành.
Tần Nguyệt Oánh vừa biết suy nghĩ một chút đã bị đưa đến cho Hiền hoàng hậu nuôi – người lúc ấy chưa có con.
Các huynh muội đều ghen tị vì nàng vừa có mẫu phi, vừa có mẫu hậu yêu thương.
Nhưng sự thật có phải vậy không?
Năm nàng lên bốn, Hiền hoàng hậu cuối cùng cũng mang thai rồi sinh hạ thập nhị đệ.
Hiền hoàng hậu tuổi đã cao, sức lực có hạn. Tần Nguyệt Oánh bỗng rơi vào tình thế khó xử.
Tần Nguyệt Oánh nhớ hồi nhỏ, mẫu hậu thường bảo nàng về thăm mẹ ruột và ngủ lại vài hôm để tình thân không phai nhạt.
Khi ấy nàng còn nhỏ nhưng đã sớm học được cách quan sát sắc mặt người khác. Thật ra nàng biết là do thập nhị đệ lại có việc gì quan trọng, mẫu hậu không còn sức lo thêm cho nàng – hoặc là nói, sợ nàng phá hỏng chuyện của đệ ấy.
Trở về chỗ mẹ ruột, sắc mặt Lệ tần đối với nàng còn lạnh hơn mẫu hậu. Chỉ vô ý làm vỡ một chiếc bình, bà đã nói là do nàng mang đến xui xẻo.
Sau khi nàng chào đời, Lệ tần không thể mang thai nữa, huynh ruột thì nói lắp, phụ hoàng cũng bắt đầu đau đầu kéo dài, sức khỏe giảm sút từng ngày.
Lệ tần nói tất cả đều do nàng gây ra.
Khi thập nhị đệ ngày càng trở nên xuất chúng dưới sự dạy dỗ của Hiền hoàng hậu, Lệ tần lại nói – ngươi nhìn đi, bất cứ nơi nào không có ngươi thì mọi thứ đều suôn sẻ.
Tần Nguyệt Oánh ngày nhỏ giống như một quả bóng bị đá qua đá lại giữa hai bên. Có lần, nàng thậm chí không biết ban đêm nên đi đâu ngủ, ngồi co ro trên con đường vắng không người, đến khi trời sáng mới trở về, vậy mà cũng chẳng ai phát hiện ra.
Thân mẫu Lệ tần của nàng lại thường xuyên thì thầm bên tai Hoàng Thượng, nói nàng khắc cha khắc mẹ, không may mắn, như thể chỉ nói như vậy mới có lý do bao biện cho chứng nói lắp của huynh ruột, rằng tất cả đều là lỗi của nàng.