Thế nhưng, trò bịp bợm này thật sự ngu ngốc với một người luyện võ như Tưởng Thanh.
Nàng ta vội nói: \”Dưới đáy ống trúc có đá do mấy tên thái giám giấu. Vì vậy một số người dù cố gắng nào cũng không ném đổ được.\”
Nàng ta không muốn thấy Tưởng Kiều Kiều đắc ý, nàng ta chán ghét ba mẹ con mẹ kế.
Vì vậy nàng ta bình tĩnh nhìn Tần Nguyệt Oánh.
Rõ ràng công chúa cũng rất quan tâm đến kết quả cuộc thi này.
Nếu công chúa cần, nàng ta sẵn lòng ra tay.
Tần Nguyệt Oánh nói: \”Tưởng Thanh Thanh, ngươi muốn trả ơn bổn cung dễ dàng như thế sao? Không được đâu.\”
Nàng lười biếng dựa vào chiếc ghế lớn như một con mèo, khiến Tưởng Thanh ngẩn người nhìn.
Lúc định thần lại, nàng ta phát hiện cô cô bên cạnh công chúa đã biến mất.
Sự nhiệt tình với trò ném tên dần tan biến, vì các tiểu thư nhận ra dù nỗ lực thế nào cũng không thể thắng Tưởng Kiều Kiều.
Tưởng Kiều Kiều được Thái hậu sủng ái như thế, tất nhiên cũng có người nghi ngờ nàng ta đã được sắp xếp trước để tiến cung.
Không ai tìm ra được mánh khóe ở đây.
Đến giờ nghỉ giải lao, người hầu đến dâng thêm trà nước và bánh trái lên từng bàn. Vừa đến cửa, ở một vị trí khuất bỗng có một phụ nhân đứng dậy, va phải người đang rót trà.
Người kia lùi lại hai bước rồi ngã thẳng về phía sau. Hắn ngã đè lên vị thái giám đứng cạnh ống trúc ném tên.
Thái giám kia thoáng sửng sốt rồi lập tức ôm chặt lấy ống trúc.
Nhưng đối phương lại rất khỏe, lén lút kéo mạnh hắn một cái…
\”Loảng xoảng\” một tiếng, những cục chì rơi ra đất.
Cảnh này giống như giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, lập tức khiến mọi người sôi trào.
\”Chuyện này… trong ống trúc có thứ gì đó ư?! Bảo sao tỷ tỷ dồn hết sức mà ống trúc vẫn không nhúc nhích.\”
\”Ta nghĩ có kẻ gian lận phải không?\”
\”Thái hậu nương nương, mấy cục chì này… có ở đó từ trước không?\”
Có người lên tiếng thắc mắc.
Sắc mặt Thái hậu đột nhiên tối sầm lại, nhưng Dĩnh phi phản ứng trước, nói: \”Tất nhiên là có. Nếu không, ống trúc nhẹ như vậy, ai cũng có thể đánh đổ thì chơi làm gì nữa?\”
Nhưng một cô nương ngồi bên dưới lúc này lại lẩm bẩm: \”Không đúng, không đúng… Ta từng ném đổ ống trúc một lần, sau đó… thì không ném đổ được nữa. Cảm giác và âm thanh của hai lần đó, rõ ràng là… không giống nhau.\”
Mẫu thân ngồi bên cạnh cô nương đó lập tức ra hiệu bảo nàng im lặng.
Chỉ cần ném trúng mũi tên vào ống trúc là mười điểm, làm đổ ống trúc là hai mươi điểm. Nếu cảm giác tay của Tưởng Kiều Kiều chỉ ở mức bình thường, nhưng có thái giám ngấm ngầm giở trò, âm thầm bỏ chì ra ngoài và bảo nàng ta dùng thêm chút sức, thì sẽ không ai vượt qua được điểm của nàng ta.