Ngày hôm sau trời trong gió mát, là một ngày đẹp trời hiếm có.
Hôm nay rất nhiều quý nhân lên núi, trong chùa rõ ràng cũng náo nhiệt hơn hẳn mấy ngày trước, tất nhiên canh phòng cũng nghiêm ngặt gấp bội.
Vừa tới chùa Đại Ứng, Thái hậu đã vội cho người đưa thiệp mời cho các nhà trên núi và bày biện yến tiệc trong sân Quang Tùng phía sau chính điện của Đại Ứng.
Thiệp mời ghi rằng đại sư Tịnh Trừng nhờ chọn ra một người đóng vai đệ tử trong lễ khai quang tượng Phật vàng của chùa Đại Ứng. Nhưng thực chất là vì chuyện gì thì trong lòng các nhà đều ngầm hiểu.
Tần Nguyệt Oánh chỉ đưa Nghi Lan đi cùng, dọc đường đi rất lặng lẽ, không gây chú ý.
Với quan hệ giữa nàng và Thái hậu, để tránh bị gây khó dễ, tốt nhất cứ tránh mặt được thì tránh.
Nàng cố ý đi muộn một chút, trên đường tới đình viện hầu như chẳng thấy ai, có vẻ mọi người đã đến nơi gần hết rồi.
Tần Nguyệt Oanh dẫn người đi ngang qua một bụi cây.
Bỗng nhiên, trong bụi cây vang lên tiếng:
\”Meo meo meo?\”
Tần Nguyệt Oánh dừng bước.
\”Cô nương, là cô nương phải không? Cô nương đừng đi……\”
Tần Nguyệt oánh nhướng mày, giữa ban ngày ban mặt, ai mà cứ gọi cô nương này cô nương nọ thế?
Nghi Lan thoáng ngượng ngập: \”Điện hạ, có người ở nhà xí phía sau đang gọi chúng ta…\”
Tần Nguyệt Oánh cũng cảm thấy mất tự nhiên.
Chuyện gì vậy, chẳng lẽ là… không mang giấy?
Nhưng sắp tổ chức yến tiệc rồi, chắc phải có người đến sớm chuẩn bị mọi thứ rồi chứ, sao lại xảy ra sai sót nhỏ nhặt như vậy được?
\”Ngươi đi xem một chút đi.\” Tần Nguyệt Oánh sai Nghi Lan quay lại.
Nghi Lan nhanh chóng đi rồi trở về.
\”Có một cô nương đến kỳ sớm mà không chuẩn bị, váy áo đều dính máu rồi, không ra ngoài được.\” Nghi Lan nói.
\”Không có nha hoàn, xung quanh cũng không có ai sao?\” Tần Nguyệt Oánh cảm thấy có điều kỳ quái nên không đứng lại thêm, \”Đi thôi.\”
Nàng đến sân Quang Tùng gần như sát giờ. Ngoại trừ đoàn người của Thái hậu thì các quý phu nhân trong kinh thành đã có mặt đông đủ.
Tất nhiên những người qua lại với phu nhân áo lam Văn Du thị kia thì không thể đến.
Vào thời điểm quan trọng thế này mà bị Thánh thượng hạ lệnh phải rời núi về nhà, đúng là tự dưng đánh mất không ít cơ hội.
Tần Nguyệt Oánh ngồi xuống theo đúng lễ nghi rồi mới bảo Nghi Lan: \”Ngươi quay lại xem thử, cái người kêu meo meo trong nhà xí đó đã được giúp chưa. Nếu chưa thì lấy ít đồ của nữ nhân, đưa thêm bộ y phục rẻ cho nàng ta.\”
Nghi Lan gật đầu tuân lệnh, ban nãy quả thật muốn giúp cũng khó, đâu thể để trưởng công chúa đứng đợi ở đó được.