Vũ Tế vừa dứt lời, đám người liền xôn xao.
\”Sao lại như vậy? Vũ đại nhân……\”
\”Ngươi…… Vũ Tế, ngươi có biết ngươi vừa nói cái gì không?\” Lão Trình kinh hãi.
\”Lời nào cũng là thật,\” Vũ Tế hổ thẹn nói, \”Tuyệt đối không có nửa điểm giấu giếm hay dối trá, cũng không có ai uy hiếp hay mua chuộc tại hạ!\”
Lão Trình lập tức lui về sau mấy bước, tay ôm ngực, sắc mặt tái mét.
Vũ Tế là hậu bối ông ta luôn xem trọng, e rằng sẽ bị hủy hoại vì chuyện này mất…
Huỷ hoại thật rồi!
\”Lão Trình, ngài sao vậy?!\”
Người bên cạnh vội vàng đỡ lấy ông ta.
\”Cha –\”
Một âm thanh bi thương vang lên – là Vũ Ngọc Thiến.
Lúc này Vũ Tế mới quay đầu lại, nhìn đứa con gái thứ tư bị đánh thê thảm không biết đã tỉnh lại từ lúc nào.
Hoặc có lẽ, vốn chưa từng ngất xỉu.
Ông ta vừa bước nhanh qua đã bị Vũ Ngọc Thiến níu chặt lấy vạt áo, \”Là thật sao? Ca ca…… thật sự như vậy sao? Cha, người nói cho con biết……\”
Vũ Tế nhìn khuôn mặt trắng bệch của con gái, rưng rưng gật đầu, \”Đừng nói nữa, để cha xem thương thế của ngươi.\”
Tần Nguyệt Oánh bình tĩnh nhìn tất cả.
Vũ Ngọc Thiến đương nhiên chưa từng ngất đi, nàng biết nàng ta cố chấp nhưng đầu óc đơn giản và thậm chí có phần ngốc nghếch. Một nữ tử như vậy, người ngoài có nói gì cũng vô dụng, vậy nên chỉ có cách để nàng ta phối hợp, từ từ dẫn dụ phụ thân nàng ta nói ra sự thật.
Chỉ là, Tần Nguyệt Oánh cũng không ngờ ca ca của Vũ Ngọc Thiến lại chết theo cách như vậy.
Nàng chỉ lo tháo chuông chứ không kiêm xử lý dây thừng. Sau này Vũ gia có gặp nạn gì cũng không liên quan đến nàng nữa.
Cách đó mấy chục bước, Vương thị, Văn Dư thị cùng một đám phu nhân đều đang chăm chú theo dõi cảnh này.
\”Qua được cả chuyện này thì chắc phu quân ngươi chẳng bao lâu nữa sẽ chính thức tiếp quản Đại Lý Tự thôi.\” Văn Dư thị nói xong, trong mắt hiện rõ vẻ đắc ý như nắm chắc phần thắng.
Trong việc này bà ta ra sức ít nhất nhưng thu lợi nhiều nhất. Thỉnh thoảng tâng bốc mấy kẻ thấp kém hơn chẳng phải cũng là một cách thể hiện sự khôn khéo sao?
Còn Vương thị – phu nhân Vũ gia nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của người xung quanh cũng chỉ biết đè nén sự lo lắng trong lòng, cố rặn ra một nụ cười.
\”Lão Trình ngất rồi!\”
Một vị phu nhân bên cạnh bất chợt nói.
Nhóm phu nhân lập tức ngoảnh lại nhìn, quả nhiên, giữa đám quan viên, ông lão tóc bạc trắng kia đã đỏ bừng mặt, hai mắt nhắm chặt, lảo ngã dựa vào một đồng liêu bên cạnh.
Văn Du thị điềm nhiên cười: \”Chắc là bị Tĩnh Hiến dọa chết khiếp rồi.\”
Cứ chờ mà xem, trưởng công chúa trên đường lên núi gây ra chuyện lớn thế này, đắc tội với lão Trình, đắc tội với Ti Luật Pháp, còn đắc tội với không biết bao nhiêu đại thần lớn bé trong triều, liệu Hoàng Thượng còn có thể tiếp tục dung túng vụ việc của người họ Phượng kia không?