[Edit – H Thô] Cuồng Cung Xuân Thâm – C167: Lơ là khi đánh trận khác gì giết người – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 24 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Edit – H Thô] Cuồng Cung Xuân Thâm - C167: Lơ là khi đánh trận khác gì giết người

Vũ Tế giật mình, bất giác nhìn về phía đứa con bị đánh đến rớm máu đang nằm bất động trên chiếc ghế dài.

Đây là quả báo của ông ta sao?

Có lẽ trưởng công chúa nói không phải không có lý.

Cái chết của con thứ ba của ông ta thật sự không có gì vẻ vang, thậm chí là một vết nhơ trong gia tộc.

Khi ấy, sau khi xem xong báo cáo từ triều đình, ông ta chỉ lặng lẽ chôn nó đi và dựng một ngôi mộ chôn di vật, không cho phép bất kỳ ai trong nhà nhắc lại chuyện này nữa.

Thậm chí ông ta còn không cho con thứ ba được nhập vào phần mộ tổ tiên Vũ gia.

Vũ Tế thoáng tỏ ra khó xử, cảm thấy thật có lỗi với Vũ Ngọc Thiến đang bất tỉnh trên ghế.

\”Vũ đại nhân là người thông minh, chắc cũng biết hôm nay cần phải cho bổn cung một lời giải thích,\” Tần Nguyệt Oánh thản nhiên chỉnh lại tóc mai, \”Từ ngày phò mã qua đời, bao nhiêu oan ức từ trên trời đã đổ lên đầu bổn cung rồi.\”

\”Chỉ mới mùa hè này, bổn cung đã phải gặp ba nữ nhân bụng bầu vượt mặt. Thêm vài tháng nữa, không biết còn có bao nhiêu đứa trẻ oa oa chạy tới nhận bổn cung làm mẫu thân đây?\”

\”Những kẻ như con gái ngươi, không đến hai chục thì cũng mười lăm người rồi. Nhưng bọn họ đều là dân thường, nếu nhà có người thân bỏ mạng nơi sa trường, bổn cung cấp chút bạc lo liệu là xong chuyện.\”

Ý của câu này là — nếu không phải vì Vũ đại nhân là phó quan Đại Lý Tự, thì nàng có thể dễ dàng tống cổ Vũ Ngọc Thiến thế nào cũng được.

Vũ Tế cảm thấy lòng nặng trĩu.

Tứ nha đầu cũng được coi là tiểu thư quan gia. Đây là phúc phần nhưng cũng là kiếp nạn của nó.

Nếu nó chỉ là một thảo dân thì làm gì có đủ gan đứng giữa đường chặn xe, rồi bị áp giải tới nơi này mà bị đánh đến thập tử nhất sinh?

Ông ta cúi người thật thấp, đang định lên tiếng thì sau lưng lại vang lên một tràng tiếng bước chân gấp gáp.

\”Lão Vũ, ngươi cần gì phải sợ nàng ta! Phép vua còn thua lệ làng, trưởng công chúa cậy thân phận hoàng thân quốc thích mà giày xéo thể diện quan viên triều đình như vậy, dù có đứng trước mặt Hoàng Thượng, lão phu cũng phải nói!\”

\”Tĩnh Hiến, ngươi thật sự quá đáng!\”

Vũ Tế ngoảnh lại, sau lưng là một đám đông các quan viên lớn nhỏ, có người ông ta quen biết mà cũng có kẻ chưa từng gặp, nhìn kỹ thì đều đủ người của sáu bộ. 

Dẫn đầu là người ông ta biết — lão Trình, phó chấp sự của Ti Luật Pháp, râu tóc cũng đã như ông ta nhưng tuổi lớn hơn một giáp, chuyên trách giám sát quan lại.

Vũ Tế không khỏi đau đầu, \”Lão Trình, không phải ta đã bảo các người đừng nhúng tay vào việc này sao?\”

Lão Trình căm phẫn, \”Chẳng lẽ bọn ta lại không đến, để ngươi bị yêu nữ này chèn ép hay sao?\”

Tần Nguyệt Oánh không giận mà cười, \”Ta là yêu nữ ư?\”

Thật sự muốn hỏi một câu, nàng đã mê hoặc ai?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.