[Edit – H Thô] Cuồng Cung Xuân Thâm – C166: Cố tình giấu giếm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 30 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Edit – H Thô] Cuồng Cung Xuân Thâm - C166: Cố tình giấu giếm

Trên sườn núi Lương Sơn có một bãi đất rộng lát đá cẩm thạch trắng, được dùng làm nơi đỗ xe ngựa.

Ngày thường xe ngựa lui tới đây như nước, khách hành hương và khách tới du ngoạn không ngớt, nhưng hôm nay có cấm quân canh giữ nên không khí yên tĩnh, uy nghiêm khác thường.

Ở một góc bãi đất có bậc thang đá rộng rãi dẫn lên núi, từ đây chỉ có thể đi bộ. Ước chừng leo hơn trăm bậc mới đến được cổng đầu tiên của chùa Đại Ứng, đây cũng là lối vào duy nhất của chùa.

Khi Vũ Tế cùng Vương thị và những người khác tới nơi thì thấy một xe ngựa lớn màu vàng đen với bốn con ngựa đỗ ngay trước bậc đá, dáng vẻ thật phô trương ngạo mạn.

Khi mọi người xuống xe, Vương thị không khỏi chậc lưỡi, \”Trưởng công chúa làm thế này chẳng phải là muốn nhà nào lên núi cũng phải đi qua chào hỏi nàng ta sao? Nàng ta tưởng mình là vua núi này chắc?\”

\”Thật quá quắt và ngang ngược! Mà cũng chẳng thấy đám cấm quân Vũ Lâm kia lên tiếng gì.\” Ma ma đi cùng hùa theo.

Vũ Tế đưa mắt nhìn sang, tâm tình càng nặng nề.

Bên cạnh xe ngựa kia dựng một tấm bình phong. Xem ra Tĩnh Hiến vẫn chừa lại cho Thiến Nhi nhà ông ta chút thể diện, không đánh phạt trước mặt đám quân lính trên núi.

Nhưng mà, ông ta nhận ra người đang thi hành hình phạt sau bức bình phong.

Chính là thống lĩnh của Vũ Lâm quân – Vệ Thiên Vũ!

Nhưng bằng cách nào mà trưởng công chúa ra lệnh được cho Vệ Thiên Vũ?

Vũ Tế chỉ nghĩ ra được một khả năng, đó là Hoàng Thượng đã quyết định bảo toàn thanh danh cho họ Phượng.

Bởi vì đây cũng là thể diện của hoàng thất, thể diện của Khánh Thương trước Bắc cảnh.

Ông ta nhớ lại lời nhắc nhở của Thiệu Ưng.

Nói ít, làm nhiều!

Đứng trước việc quốc gia đại sự thì mấy chuyện nhỏ nhặt trong nhà có gì đáng để làm ầm lên?

Hơn nữa trong lòng Vũ Tế biết rất rõ, Phượng Quan Hà không làm điều gì có lỗi với con trai thứ ba của ông ta!

Nghĩ vậy, Vũ Tế nhanh chóng đưa ra quyết định, quay người chắp tay nói với các vị đại nhân đi cùng: \”Tại hạ xin cảm ơn tấm lòng giúp đỡ của các vị đại nhân! Nhưng đây là việc riêng trong nhà, không dám làm phiền đến các vị. Chuyện này để một mình Vũ Tế ta gánh vác là được. Mong các vị dừng bước.\”

Dứt lời, không quan tâm đến việc mọi người sững sờ đứng đó, ông ta sải bước tiến nhanh về phía cỗ xe lớn màu đen vàng.

Vương thị đứng đó cũng ngạc nhiên.

Chẳng lẽ lão gia phát hiện ra điều gì rồi?

Trong lúc bà ta đang lo sợ thì thấy một người được nha hoàn che ô bước về hướng mình, chính là vị phu nhân áo lam đã chia tay họ dưới chân núi trước đó.

Vương thị vội ra đón, hai người tìm một góc khuất có thể nhìn rõ chiếc xe ngựa của Phượng phủ.

\”Ngươi yên tâm, ta cũng cho người xuống núi báo tin cho lão gia nhà ta rồi, chắc không lâu nữa sẽ tới nơi. Nha đầu Tĩnh Hiến này chẳng còn vênh váo được lâu đâu.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.