[Edit – H Thô] Cuồng Cung Xuân Thâm – C165: Cưỡi lên lưng hổ khó leo xuống – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 30 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Edit – H Thô] Cuồng Cung Xuân Thâm - C165: Cưỡi lên lưng hổ khó leo xuống

Xe ngựa lộc cộc lăn bánh.

\”Ngươi có mang theo bạc không?\”

Tần Nguyệt Oánh nở nụ cười thân thiện nhìn Vũ Ngọc Thiến.

Buồng xe như bị bao phủ bởi một luồng không khí quỷ dị khiến môi Vũ Ngọc Thiến run rẩy, không dám nói lời nào, ngoan ngoãn lạ thường.

Tần Nguyệt Oánh không muốn phí lời, nàng đưa tay kéo thẳng túi tiền bên hông nàng ta xuống và mở ra xem.

Không nhiều lắm, nhưng cũng tạm được – có một xấp ngân phiếu với nhiều mệnh giá, nàng âm thầm hài lòng.

Nàng vung tay, ngân phiếu bay như tuyết và rải xuống khắp đường phố phía sau xe.

Bách tính thấy tiền thì chẳng còn quan tâm việc trước mặt là xe ngựa của quý nhân nữa. Họ lập tức chen nhau ùa ra từ các hàng quán ven đường để tranh giành tiền.

Chỉ trong chốc lát, xe ngựa của Vương thị và đám tỷ muội đã bị kẹt cứng trên đường Thanh Sơn.

Nhìn cỗ xe ngựa màu vàng đen ngày càng đi xa, ai nấy đều sầm mặt.

Lúc này Vương thị đã không còn dáng vẻ thong dong như trước, hai bên trán đẫm mồ hôi nhưng bà ta cũng không rảnh lau mà lệnh cho ma ma của mình: \”Mau đi tìm lão gia, nói Tứ nha đầu bị trưởng công chúa đưa đi, tính mạng gặp nguy hiểm, bảo ông ấy lập tức lên núi!\”

Sau đó lại sốt ruột nhìn thị vệ trưởng, \”Các ngươi còn đứng đực ra đó làm gì?! Không mau dẹp đường đi, làm ăn kiểu gì vậy!\”

Con đường lập tức trở nên hỗn loạn.

Tần Nguyệt Oánh hứng thú vươn đầu ra xem, nói với Vũ Ngọc Thiến bên cạnh: \”Ngươi yên tâm, nếu đánh xong 50 gậy mà còn sống, ta sẽ trả lại tiền cho ngươi.\”

Thật ra không phải nàng cảm thông với cô nương bị lợi dụng này.

Nhưng trước giờ Tần Nguyệt Oánh coi trọng chữ tín, nếu nàng ta mất mạng thì nàng cũng sẽ sai người đốt tiền giấy cho.

Vũ Ngọc Thiến không nói gì.

Trong xe vang lên một giọng nói khác ——

\”Nghịch ngợm.\”

——

Sau một canh giờ, phó quan Vũ Tế của Đại Lý Tự và các đồng liêu cuối cùng cũng tới chân núi Lương Sơn.

Vương thị đợi ở đó lâu đến mức đầu tóc ướt đẫm mồ hôi, những phu nhân đi cùng tuy cũng không thích trưởng công chúa nhưng không muốn liên lụy nên đã tản ra và lên núi trước.

Thấy Vũ Tế, Vương thị cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa, chạy tới khóc lóc kể lể một trận.

Bà ta chỉ nói nha đầu Thiến Nhi phát điên vì cái chết của huynh trưởng chứ không nhắc đến những việc mình làm.

Vũ Tế nghe xong thì nhíu mày, sắc mặt cứng đờ,còn chưa mở miệng thì mấy đồng liêu đi cùng đã nổi giận:

\”Vũ đại nhân, trước khi Hoàng đế Long Thuận đăng cơ, bên ngoài đã lan truyền không ít chuyện xấu của công chúa Tĩnh Hiến này, không ngờ bị Hoàng Thượng chỉnh đốn một trận rồi lại càng vô pháp vô thiên?!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.