Nghi Lan không nghe mà vẫn trừng mắt nhìn Vũ Ngọc Thiến.
Trong cái nắng hè chói chang, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Vũ Ngọc Thiến. Lần đầu nàng ta gặp một người còn uy nghiêm hơn mẹ cả của mình, nàng ta mới chỉ là một tiểu cô nương mười sáu tuổi nên trong phút chốc không khỏi hoảng sợ.
Nghi Lan thật ra cũng không biết vì sao Vũ Ngọc Thiến ở đây.
Thật xin lỗi, nhưng vì xe ngựa ở cách xa nên bà đã không nghe rõ bài phát biểu đầy khảng khái của nàng ta.
Bọn thị vệ tản ra hỏi thăm rồi nhanh chóng tiến lên bẩm báo. Có người nói cô nương này đòi tố cáo trưởng công chúa, có người thì nói là muốn tố cáo phò mã gia, thậm chí có người còn nói Vũ Ngọc Thiến bất mãn với đương kim thánh thượng.
Việc này nằm ngoài khả năng quyết định của Nghi Lan.
Bà nhìn về phía Vũ Ngọc Thiến: \”Lặp lại những gì ngươi vừa nói ở trước xe ngựa.\”
Giọng bà quá lạnh lùng, ngữ điệu lại bình tĩnh và chân thành, Vũ Ngọc Thiến không biết bà đang hỏi thật hay chỉ muốn phá vỡ uy thế của mình.
Hai bên đường bỗng trở nên yên tĩnh, mọi người đều lui vào trong tiệm, làm như đang bận rộn với công việc nhưng thực ra đều dựng tai lên lặng lẽ nghe.
Hai thị vệ dẫn chủ tiệm hoành thánh và chủ tiệm bánh ngọt ở đối diện đến, họ không tỏ ra kẻ cả mà chỉ yêu cầu hỗ trợ để đối chứng.
Nhưng ngay cả trong cách hành xử tinh tế ấy cũng toát ra chút lạnh nhạt vô cảm.
Mọi người nhìn nàng ta như nhìn một phạm nhân.
Mắt Vũ Ngọc Thiến đỏ lên, nàng ta quỳ xuống và thấp thỏm kể lại câu chuyện, không còn chút kiêu ngạo nào trước đó.
Sau khi nghe xong, bên trong xe truyền đến một tiếng cười khúc khích ngọt ngào.
Tần Nguyệt Oánh nghe nàng ta trần tình, nghe đến câu \”Trưởng công chúa tiêu tiền mà Phượng tặc cấu kết với ngoại bang…\” thì không nhịn nổi nữa.
Nàng tiêu tiền? Nàng đòi tiêu tiền của hắn? Hắn có tiền cho nàng tiêu sao?
Ngoại trừ việc đang sống trong nhà của hắn và lấy hai ngàn lượng bạc hắn để lại thì nàng phải giúp hắn quản lý công việc trong phủ, chăm sóc binh lính bị thương, thậm chí còn phải bỏ tiền ra cho mấy việc đó.
(Editor: hai ngàn lượng xuất hiện ở chương 30-31)
Tên kia đúng là món hàng lỗ mà.
\”Chặn xe giữa đường, gài bẫy người của hoàng thất, đánh chết bằng gậy rồi đưa thi thể về.\”
Vũ Ngọc Thiến kinh hãi ngẩng lên, người nữ sử trước mặt đã lấy lại thần sắc lãnh đạm, ngay cả sự tức giận cũng biến mất, bà bình tĩnh đưa ra một lời tuyên án.
Ngay lập tức, hai thị vệ đưa tay ra giữ lấy Vũ Ngọc Thiến, nàng ta bắt đầu vùng vẫy.
\”Không…… không được, các ngươi hành động hống hách như vậy vì thấy chột dạ chứ gì?\”