Nam nhân lại phủ môi lên bú mạnh lỗ đít đang co bóp thèm khát sự xâm phạm, đám râu ngắn cọ vào hai mép âm hộ mịn màng no đủ. Khe thịt hồng hào bị kích thích lập tức co lại, nhưng lần này nó không được thỏa mãn bởi hắn không luồn lưỡi vào mà chỉ hôn một cái rồi rời đi.
\”Oánh Oánh…… ưm a…… Oánh Oánh ghét ngươi!\”
Công chúa điện hạ không chịu được việc bị đối xử như vậy nên bật khóc nức nở. Nhưng nếu có thể làm ngơ cái mông dâm đãng đang lắc lư về phía nam nhân đằng sau của nàng thì câu nói này sẽ đáng tin hơn một chút.
Chỉ cần một chút nữa thôi là tới rồi. Cái gì cũng được, nhanh đâm vào nàng đi……
Khuôn mặt yêu kiều vùi dưới chăn giờ đã nhuốm đầy dục vọng, biết mình đang bị nam nhân đùa bỡn nên nàng cũng không dám đòi hỏi gì hơn.
Để nàng trộm lên cao trào một chút là được.
Chỉ một chút thôi……
Nhưng mong ước nhỏ nhoi ấy đã bị hắn lập tức nhìn thấu.
Vòng eo thon của nàng trượt khỏi tay nam nhân rồi rơi mạnh xuống chăn. Mặc cho Tần Nguyệt Oánh âm thầm bất mãn, mặt nàng vẫn bị bàn tay to kia vặn lại, ép nhìn về phía sau.
\”Ghét?\” Chỉ nhìn thoáng qua sườn mặt nhưng Phượng Quan Hà vẫn thấy rõ biểu cảm của nàng, \”Vẻ mặt này là ghét đấy à?\”
Khi cơ thể hắn đổ xuống, hai bìu tinh nặng trĩu cũng đè lên mông nàng.
\”Ta ghét ngươi……\” Tần Nguyệt Oánh liếm môi, ánh mắt không khỏi lộ ra sự thèm khát.
\”Nói dối!\”
Trong bóng tối đôi môi mỏng kia mím lại, bàn tay to đánh mạnh mông nàng.
Dương vật sưng to sung huyết đã dựng cao đầu, chất dịch hung hãn từ đỉnh chảy xuống theo những đường gân gồ ghề, dáng vẻ đáng sợ như chính bản thân hắn.
Lồng ngực của nam nhân phập phồng, trong con ngươi u ám dường như có một ngọn lửa.
Vì sao không chịu thừa nhận?
Oánh Oánh của hắn có thể giả bộ nói những lời tốt đẹp với bất kỳ ai trên đời – nhưng chỉ riêng với hắn thì không.
Mỹ nhân trước mặt rên rỉ đáng thương, hắn đột nhiên xách eo nàng lên, tìm được đúng vị trí, dương vật cuồng nộ lập tức thúc thẳng qua cửa huyệt tràn trề dịch mật.
Ngay khoảnh khắc đó, một tia sét lóe lên từ chân trời cách đó không xa, chiếu sáng căn phòng u ám.
Phượng Quan Hà phản ứng rất nhanh, hắn không cần suy nghĩ đã đổ người xuống, bịt tai nàng lại trước khi tiếng sấm dội đến.
Sét đánh rất lớn, \”ầm\” một tiếng, rõ ràng là ở phía sau núi Tập Đầu cách đó không xa nhưng Phượng Quan Hà lại nghe như vang lên ngay bên tai họ. Người trong lòng vòng tay bám chặt lấy hắn, vừa thoải mái mà cũng vừa sợ hãi. Nàng run cầm cập trong ngực hắn rồi dần bình tĩnh lại, làn da mềm mại dán chặt vào cánh tay hắn, động tác tuy thoáng qua trong nháy mắt nhưng đã cho thấy sự gắn bó và dựa dẫm của nàng với hắn.