\”Chẳng lẽ ngươi thật sự tin?\”
\”Ái khanh?\”
\”Ái khanh ái khanh ái khanh ái khanh ái khanh ái khanh……\”
===
Phượng Quan Hà cảm thấy khả năng cao mình sẽ bị mất trí, ban đêm nằm ngủ mà bên tai vẫn văng vẳng câu hỏi kia của Hoàng Thượng.
Chẳng qua một tiếng rồi lại một tiếng ái khanh ái khanh này thật sự khiến hắn……
\”Ái —— khanh!\”
Không biết vào lúc nào, trong không gian yên tĩnh, Phượng Quan Hà cuối cùng cũng không nhịn được nữa mở mắt ra.
Có người đang nằm trên người hắn, mặt còn đeo chiếc mặt nạ bằng đồng mà hắn dùng trong địa lao, đôi môi màu anh đào đang chu ra liên tục lặp lại:
\”Ái khanh ái khanh ái khanh ái khanh ái khanh ái khanh……\”
Không biết nàng đã bò trên người hắn như vậy bao lâu.
Phượng Quan Hà hơi tức ngực và khó thở, hắn vừa thức giấc nên còn choáng váng, đành phải đẩy nàng ra trước.
\”Oánh Oánh, xuống trước đi.\” Giọng nói rất bất đắc dĩ.
\”Ái khanh, ngươi muốn đuổi trẫm đi ư?\” Đôi môi anh đào chu lên một cách khoa trương, \”Sao ngươi lại…… vô tâm vô tình như vậy!\”
Phượng Quan Hà thật sự không nói nên lời.
Hắn thấy nếu cứ tiếp tục nghe nàng niệm như vậy thì e rằng sau này không dám đối diện với cái từ ái khanh này nữa.
Trước khi nàng nói tiếp, Phượng Quan Hà đã lanh lẹ tháo mặt nạ trên mặt nàng xuống ——
Lớp che chắn không còn, khuôn mặt nhỏ phía dưới mặt nạ nhanh chóng biến thành vẻ ngơ ngác, lời đã đến bên miệng cũng không nói nổi nữa.
\”Không diễn tiếp à?\” Phượng Quan Hà nhướng mày, giọng có chút mệt mỏi, \”Ta không còn là ái khanh của người nữa?\”
\”Vậy ai bảo ngươi đang nói lại ngủ? Làm cho lòng bổn cung ngứa ngáy,\” Sắc mặt Tần Nguyệt Oánh ửng hồng, có chút xấu hổ, \”Hơn nữa phò mã không giữ lời. Bảo đi hai ngày mà ngươi tự xem xem mấy ngày rồi?\”
Đầu óc Phượng Quan Hà đang hỗn loạn, hắn thật sự không nhớ mình đã đi bao lâu.
Gió đêm thổi qua khiến người ta thanh tỉnh. Hắn nằm một lúc mới dần tỉnh táo lại.
Có lẽ vì mùa mưa đến nên gần đây trời đổ mưa liên tục. Hắn nhớ sau lần cuối gặp hoàng thượng trong cung, vì khó chịu ngày mưa đường trơn trượt khiến ngựa khó chạy nên hắn đã nghỉ lại nhà riêng phía sau hoàng cung một ngày, đến tối mặt đường khô hẳn mới trở về.
À, phải rồi, lúc về còn bắt gặp Oánh Oánh đang tắm, hắn không ngại mà tắm chung luôn.
Chẳng qua hắn chỉ mơ màng buồn ngủ ngồi trong thùng nước ấm và nghe nàng tra hỏi, đương nhiên cũng không nghĩ đến mấy loại chuyện khác. Kết quả là hắn bị thẩm vấn từ phòng tắm ra đến giường, nàng còn đang nói dở thì hắn đã ngủ mất rồi……