\”Đau… Anh đi ra ngoài……\”
Lệ Cương nhìn nước mắt đau đớn của cậu đều chảy ra, trong lòng cũng thấy đau lòng, nhưng rút ra không được, khó khăn lắm mới tiến vào, Lệ Cương không khỏi lui về phía sau.
\”Cậu nói không đổi ý mà, quên rồi sao?\” Lệ Cương nắm lấy tay Tuyết Ngưng, đặt lên môi hắn hôn. Thân thể Tuyết Ngưng thơm tho mềm mại, khiến Lệ Cương luôn muốn gần gũi cậu, lúc này muốn dỗ dành người kia, hắn cũng dùng thân thể.
Tuyết Ngưng căn bản không ăn nổi, cố chấp nắm lấy tay hắn kéo về, nước mắt càng ngày càng nhiều, theo khóe mắt chảy xuống, thấm vào tóc mai, vốn là ngũ quan xinh đẹp bởi vì những giọt nước mắt này mà càng khiến người ta thêm đau lòng.
\”Đừng khóc, à không, muốn khóc thì khóc đi, tôi bảo đảm một hồi sẽ không đau, được không?\” Lệ Cương dùng giọng điệu dỗ dành trẻ con gần như thấp hèn để nói.
Tuyết Ngưng lắc đầu nói: \”Anh bắt nạt tôi……\”
\”Là cậu làm tôi muốn tiến vào.\”
\”……\” Tuyết Ngưng hơi há miệng, nhưng không nói gì mà phản bác, quả thực là cậu bắt Lệ Cương vào, còn nói hai lần là được. Nghĩ như vậy, Tuyết Ngưng càng muốn khóc, vốn định thoải mái hơn một chút mới đồng ý, cuối cùng chỉ có thân thể tương đối thoải mái, làm tình thì không thoải mái chút nào, tất cả đều là gạt người.
\”Được rồi, cậu ghét tôi như vậy thì cứ đánh, đến đây, cậu cắn tôi một cái báo thù.\” Lệ Cương lướt qua cánh tay của mình. Tuyết Ngưng không chút nghĩ ngợi mở miệng, báo thù định cắn xuống, kết quả là hàm răng cắn mạnh cũng không thể cắn ra một miếng trên cánh tay Lệ Cương.
\”Cánh tay của anh là đá à, cứng như vậy.\” Tuyết Ngưng vốn chỉ là ở phía dưới không thoải mái, bây giờ ngay cả hàm răng cũng bắt đầu không thoải mái.
Lệ Cương: \”Cậu cắn tay tôi à? Tay tôi cậu cắn nổi chắc.\”
Tuyết Ngưng quay đầu né đi, cự tuyệt thẳng thừng: \”Không cắn.\”
Tên này tay chẳng khác gì làm từ ván sắt, chỗ nào cũng là vết chai dày cui. Tuyết Ngưng còn muốn giữ lại hàm răng của mình dùng thêm vài chục năm nữa, tạm thời không tính đem nó đi chịu chết.
Lăn lộn nửa ngày, Lệ Cương chậm rãi nhìn vẻ mặt của Tuyết Ngưng, không cau mày, không khóc, sau đó thử thăm dò hỏi bản thân có thể động đậy một chút không, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Lệ Cương lui về phía sau, hạ eo, rút ra một nửa dương vật, không nhẹ không nặng đẩy qua đẩy lại.
Một bàn tiệc lớn kiểu Mãn Hán bày ngay trước mặt, vậy mà chỉ có thể dùng cái miệng nhỏ kia mà nhấm nháp từng chút một.
Phía dưới Lệ Cương đã nghẹn đến phát khổ, thật sự rất muốn thống khoái mà làm cậu mấy lần, nhưng hắn cũng biết rõ thân thể Tuyết Ngưng không chịu nổi.
Vì thế, chỉ có thể cắn răng mà chậm rì rì tiến tới, như đang lột vỏ kẹo, vừa tiếc, vừa thèm.
Mặc dù thân thể thật sự bị đè nén, nhưng trong lòng Lệ Cương thực sự vui vẻ, Tuyết Ngưng biểu hiện trên giường càng ngây thơ, hắn ta càng vui vẻ, nhìn thân thể mỹ lệ này bị chính mình khai thác một chút, cho đến khi hoàn toàn thuộc về chính mình, quá trình này quá mức chữa lành, so với lúc hắn ở trên võ đài đánh người, vẫn còn khoái trá hơn.