Tế Tu xoay người, đi về phía Lý Phá Tinh, mọi người đứng xung quanh thấy y di chuyển liền vô thức lùi về sau.
Ở một góc độ nào đó mà nói, một khi quý công tử luôn lãnh đạm, xa cách như Tế Tu nổi điên lên… Thực sự còn đáng sợ hơn tên đầu gấu cả người đều viết ông đây hung hăng phách lối nhất như Lý Phá Tinh.
Ngay đến Lý Phá Tinh cũng kinh ngạc, giờ hắn mới biết, thì ra Tế Tu cũng biết đánh nhau.
Mấy hôm nay, Tế Tu liên tục phá vỡ hiểu biết của Lý Phá Tinh về y.
Hắn từng bước từng bước biết được rằng, học sinh ngoan Tế Tu…
Kẹp thuốc lá nơi ngón tay lại thuần thục đẹp đẽ tới vậy.
Cầm dao đâm người vẻ mặt lại lạnh lẽo dửng dưng tới vậy.
Dùng cường thế uy hiếp người khác lại nhuần nhuyễn quen tay tới vậy.
Ngay cả lúc đánh người… Cũng tỏa ra sát khí bốn phía, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Trong lòng hắn, Tế Tu vốn như một bức tranh trắng tinh đơn thuần, giờ được tưới lên những màu sắc khác, có tối có sáng, có nóng có lạnh, gần như che lấp toàn bộ trang giấy trắng.
Hắn không khỏi có những cảm xúc chằng chịt rối rắm, song lại không thể không thừa nhận rằng, những sắc thái này lại bất ngờ khiến bức tranh trở nên sống động hơn rất nhiều.
…
Cuối cùng, Tế Tu cũng bước đến trước mặt Lý Phá Tinh: \”Anh Tinh.\”
Đây là lần đầu tiên y đánh nhau trước mặt anh Tinh. Lúc đánh y không nghĩ gì nhiều, đánh xong, nhìn thấy vẻ mặt giật mình của anh Tinh, y mới bắt đầu luống cuống.
\”Tiểu Tu.\” Lý Phá Tinh hơi ngừng lại, hắn cúi đầu, nhét một miếng bánh quy vào miệng Tế Tu, giọng nói xen lẫn tiếng thở dài khó nhận biết và tang thương nhàn nhạt: \”Mịa, em ngầu muốn chết ấy.\”
Tế Tu sửng sốt.
Vị chua chua ngọt ngọt của bánh quy tỏa ra trong khoang miệng y, nhưng hình như y đã quên nhai nuốt. Bánh quy làm miệng y phồng lên, màu đỏ rực như áng mây chiều dần lan lên tai lên má y.
Lòng Lý Phá Tinh bỗng ổn định lại.
…Ừm, không sai. Vẫn là cậu bạn nhỏ Tế Tu đáng yêu muốn chết nhà mình.
Đầu cuối Tế Tu chợt hiện lên tin nhắn, y cúi đầu xem, nói với Lý Phá Tinh: \”Anh Tinh, phòng thí nghiệm có chút chuyện, em đi trước.\”
Lý Phá Tinh gật đầu: \”Ừ, đi đi bảo bối, về sớm nhé.\”
Khuôn mặt Tế Tu vừa bớt đỏ, nhoắng cái đã rực lên như đang nổi giận.
***
Lý Phá Tinh nhìn theo bóng Tế Tu, ngồi về chỗ, không yên lòng bỏ bánh quy vào miệng.
Bạch tuộc nhìn trái nhìn phải, nhích đến ngồi xuống cạnh hắn.
\”Anh Tinh…\” Bạch tuộc cẩn thận hỏi: \”Anh… cảm thấy Tế Tu thế nào?\”
Động tác trên tay Lý Phá Tinh dừng lại: \”Thế nào là thế nào?\”
Bạch tuộc gãi đầu, không biết nói thế nào.