Tháng Mười năm ngoái, gió tuyết dữ dội tràn về vùng Nam Tây Tạng, cánh cửa bị hỏng khóa ở ký túc xá tầng hai của Hứa Nam Hành cứ thế lắc lư trong gió mạnh.
Ngày hôm đó, Hứa Nam Hành kéo ghế ra cửa, tự mình ngồi xuống, lưng tựa vào cánh cửa. Anh nhớ rằng hôm đó trời rất lạnh, lạnh đến mức từ mắt cá chân trở xuống không còn cảm giác gì. Rồi Phương Thức Du đến.
Một năm trôi qua, cũng là tháng Mười, nhưng lại là mùa dễ chịu vô cùng ở Bắc Kinh.
Phương Thức Du đã xin nghỉ phép vào dịp Quốc khánh, nghỉ liền năm ngày kết hợp với một ca trực đêm, tương đương với năm ngày cộng thêm một nửa ngày nghỉ ngơi. Quốc khánh ở Bắc Kinh, lượng hành khách ở hai sân bay Đại Hưng và Thủ đô trong một ngày đã vượt quá một triệu lượt người. Chưa kể đến tàu cao tốc, tàu hỏa và đường cao tốc.
Căn hộ Duplex lớn mới mua của họ vẫn còn hơi trống trải, chỉ mới sắm sửa những đồ nội thất cơ bản. Nhân dịp tân gia, họ hàng hai bên cũng gửi tặng không ít đồ dùng sinh hoạt, giống như cặp đôi mới cưới mừng nhà mới vậy.
Đặc biệt là chị họ Hứa Nam Hành, Nhiễm Phi. Nhiễm Phi tặng một bộ bát đĩa và một chiếc nồi gang tráng men. Lúc đến, cô cảm thán, nói mấy năm trước lúc mình kết hôn cũng làm những thủ tục thế này. Suýt chút nữa làm Hứa Nam Hành đỏ mặt. Thêm vào đó, chiếc nồi có màu đỏ, lại càng thêm đúng dịp.
Hai người họ không có ngày nào chính thức để chuyển vào, sau khi những đồ nội thất cần thiết như giường và sofa được giao đến thì họ đã dọn vào sống ngay, sau đó từ từ mang dần đồ đạc của mình từ nhà cũ đến. Tiệc tân gia được tổ chức vào tối trước ngày Quốc khánh, đặt bàn ở một nhà hàng rất đẹp, hai gia đình tụ họp cùng nhau ăn bữa cơm, người lớn mừng rỡ trao bao lì xì chúc mừng.
Nghĩ lại thì, thực sự cũng khá giống một đám cưới.
Rượu mừng, nhà mới, lời chúc phúc, và hai con người mới.
Sau đó, ông bà ngoại tặng chậu cây cảnh, chú hai tặng mấy bức tranh mua từ nước ngoài, thầy Cố và cô của Phương Thức Du tặng một bộ loa và máy chạy bộ. Nhưng căn nhà này thực sự quá lớn. Hai tầng trên dưới, sau khi chất đống nhiều đồ như vậy, vẫn còn đủ không gian để nuôi một chú cún con dưới 8 cân mà không bị thiếu không gian cho nó vận động.
Tuy nhiên, hai vị chủ nhà này không cảm thấy khoảng trống là điều không tốt, nhà cửa không cần thiết phải chật kín đồ đạc. Ban đầu, cô của Phương Thức Du nói rằng bà quen biết một người thợ xây dựng rất giỏi, muốn mời người đó đến nhà, xây một quầy bar mini ở khoảng trống giữa phòng khách và ban công. Cô có ý tốt, nói rằng bây giờ nhà của giới trẻ đều có thứ này, pha một ly cocktail gì đó, rất có không khí. Nhưng Phương Thức Du đã từ chối khéo, cả hắn và Hứa Nam Hành đều khá thích khoảng trống đó, thoáng đãng.
Kỳ nghỉ Quốc khánh hai người cũng không hẳn là ở nhà suốt năm ngày.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, họ không ra ngoài. Ở nhà đặt giao đồ ăn và xem phim, cùng nhau xem những video ngắn được gợi ý, thấy hàng người ở chùa Ung Hòa kéo dài đến tận trạm xe buýt thứ hai trên con đường phía sau.