Hứa Nam Hành trở về theo lộ trình ban đầu.
Khi đi qua Golmud, anh rẽ từ quốc lộ 109 vào cao tốc Bắc Kinh – Tây Tạng. Lúc đến đây đoạn đường này chìm trong sương mù dày đặc, anh buộc phải bật đèn sương mù và đèn cảnh báo nguy hiểm, lái xe chậm chạp. Hôm nay rời đi, trời đêm quang đãng. Dải khăn Khata được anh đặt trên ghế phụ, để nó không bị bay lung tung, Hứa Nam Hành đã buộc nó vào tựa đầu của ghế phụ.
Trên đường trở về từ Tây Tạng, Hứa Nam Hành đã xua tan hết mọi phiền muộn lúc đến. Anh cảm ơn hệ thống đã phân công mình đến Tây Tạng khi bốc thăm vị trí giảng dạy tình nguyện. Lúc đó, trong cuộc họp về vị trí giảng dạy tình nguyện, có vài giáo viên đã nhìn anh với ánh mắt thương hại.
Trên bản đồ Trung Quốc, khoảng cách từ bất kỳ thành phố thủ phủ cấp tỉnh nào đến Lhasa cũng đều vượt quá một nghìn km. Đối với tất cả mọi người bên ngoài Tây Tạng, Lhasa luôn là một nơi xa xôi. Bởi vì xa xôi nên người ta khao khát, vì xa xôi nên phải lấy hết can đảm mới có thể lên đường, cũng vì quá xa xôi nên có lẽ cả đời này không thể đặt chân đến.
Con người bị ràng buộc bởi cuộc sống, gia đình, công việc. Sự thay đổi của bốn mùa không phải là phong hoa tuyết nguyệt, mà là những bản báo cáo hàng quý. Gia đình Hứa Nam Hành làm kinh doanh, nên anh biết trong ổ đĩa lưu trữ tài liệu công việc của nhiều người sẽ có một lá đơn xin nghỉ việc đã soạn sẵn.
Nhưng nghỉ việc không chỉ cần dũng khí mà còn cần cả sự tự tin. Những đêm dài không bao giờ ngủ yên của đô thị phồn hoa, đèn neon rực rỡ thâu đêm suốt sáng, chói lóa mê hoặc, giết người không chớp mắt.
Sau khi qua trạm dừng nghỉ Chaka*, Hứa Nam Hành rời khỏi đường cao tốc, tìm một chỗ để nghỉ chân qua đêm. Anh đến nhà nghỉ, nhắn tin WeChat cho Phương Thức Du một tiếng. Phương Thức Du không trả lời, chắc là đang bận. Anh bèn thoát WeChat, tắm rửa qua loa rồi xem vài video ngắn rồi đi ngủ.
(*) Chaka: Thị trấn Chaka, huyện Ô Lan, tỉnh Thanh Hải, phía tây bắc Trung Quốc.
Video cuối cùng anh xem trước khi ngủ có một bình luận nhận được hàng chục nghìn lượt thích: [Các bạn ơi, bình luận này mà được 100,000 likes thì tôi sẽ nghỉ việc đến Lhasa!]
Bình luận này còn kèm theo một bức ảnh chụp cảnh đêm thành phố từ cửa sổ kính sát đất của tòa nhà văn phòng, thời gian bình luận là 23:33, người đáng thương này vẫn đang tăng ca.
Hứa Nam Hành tiếp tục lên đường. Qua Chaka, qua Tây Ninh, qua Ngân Xuyên, qua Sóc Châu, qua Lai Nguyên. Ngày thứ tư, đường vành đai 6 phía Nam Bắc Kinh đã ở ngay trước mắt.
Phương Thức Du luôn dặn dò anh chú ý an toàn suốt chặng đường. Sau khi vào Bắc Kinh, Hứa Nam Hành gửi cho hắn một tin nhắn định vị.
Chiều tối nhận được tin nhắn WeChat trả lời của Phương Thức Du, nói rằng hắn vừa xong ca mổ, hỏi xem anh đã về đến nhà chưa.
Ở khu Đông Thành có một căn tứ hợp viện rộng hơn sáu trăm mét vuông, cửa đỏ sơn son, hai gian nhà. Bên kia sân nhà được dùng làm kho chứa, trong đó cất chiếc xe đạp có bánh phụ mà Hứa Nam Hành đã đi hồi nhỏ. Bước qua cổng vòm hình trăng non là một khoảng sân rộng hơn chín mươi mét vuông, trồng hoa trồng rau.