Hứa Nam Hành khi ngủ thường để điện thoại ở chế độ im lặng không rung, nhưng sau một thời gian ở Tây Tạng, anh đã chịu bật rung lên.
Tuy nhiên thì điều đó cũng chẳng có tác dụng gì. Điện thoại ở bên gối đã rung đến mức sắp rơi xuống đất, còn Hứa Nam Hành thì vẫn ngủ say sưa.
Phải để đến lúc Phương Thức Du vào phòng nghỉ tìm đồ mới phát hiện điện thoại anh đang rung, người gọi đến là \”Mẹ\”. Phương Thức Du đẩy đẩy vai anh, không tỉnh. Hắn phải dùng thêm chút lực, Hứa Nam Hành mới mở mắt ra.
\”Em có điện thoại này.\” Phương Thức Du nói.
\”Ừ.\” Hứa Nam Hành đáp xong lại nhắm mắt tiếp tục ngủ.
Phương Thức Du: \”…\”
Điện thoại ngừng rung, thầy Hứa trên giường trở mình, quay mặt vào tường ngủ, có ý từ chối giao tiếp.
Phương Thức Du thầm thở dài, nhưng điện thoại vẫn phải gọi lại, hắn bèn tiếp tục kéo anh ra khỏi giấc ngủ này: \”Thầy Hứa, dậy đi.\”
Hôm nay là ngày thứ hai sau kỳ thi tuyển sinh lớp 10, hôm qua họ mới từ huyện trở về. Trong ba đêm ở huyện, Hứa Nam Hành cũng giống như các giáo viên khác, ở trong phòng làm việc trống của trường trung học cơ sở huyện, ghép ghế hoặc gục xuống bàn tạm bợ ngủ. Vì vậy, tối qua sau khi trở về, Hứa Nam Hành đã chạy thẳng đến bệnh viện ngủ trên giường của Phương Thức Du, còn Phương Thức Du thì ngủ ở một phòng nghỉ trống khác.
Thầy Hứa thậm chí còn ôm theo cả cái chăn lông Doraemon của hắn. Tối qua về mệt quá, vừa nằm xuống là ngủ. Lúc đó anh ôm chăn ngủ luôn, Phương Thức Du không lấy đi. Cái chăn lông này đúng là giúp ngủ ngon thật, lông mềm mịn, cầm trong tay mân mê một lúc là buồn ngủ.
Phương Thức Du thấy gọi thế nào anh cũng không tỉnh, bèn kéo chăn ra.
Vừa kéo ra, người kia lập tức tỉnh lại, nhăn mặt: \”Anh làm gì thế.\”
\”Mẹ em gọi điện.\” Phương Thức Du vừa dứt lời, điện thoại lại rung lên, \”Vừa gọi một lần rồi, mau nghe đi, đừng để mẹ lo lắng.\”
Hứa Nam Hành loạng choạng chống người ngồi dậy, trượt màn hình nghe máy: \”Mẹ.\”
Sau khi kết thúc kỳ thi tuyển sinh, Hứa Nam Hành sẽ phải trở về Bắc Kinh, mẹ anh gọi điện đến cũng là để hỏi anh khi nào về. Đứa con đi xa cả năm trời, đến khi gần về rồi mà lại không nghe điện thoại.
Mẹ gọi điện đến để hỏi anh ngày mấy về, cũng hỏi anh có muốn mẹ bay thẳng đến đó, hai mẹ con thay phiên nhau lái xe về cho đỡ mệt không. Hứa Nam Hành nói không cần, lái đến được thì lái về được, đến đây rồi bị sốc độ cao thì sẽ rất phiền phức, mất nhiều hơn được. Với lại, tự lái về cũng không đến nỗi nào.
Xem lại lịch, ngày mùng 4 thi xong, hôm nay là ngày mùng 5, ngày 13 họp ở trường. Anh quả thực phải lên đường rồi.
\”Vãi.\” Điện thoại vừa cúp, Hứa Nam Hành kinh ngạc kêu lên một tiếng, nhìn đồng hồ mới phát hiện mình đã ngủ đến tận hai giờ rưỡi chiều.
Chào tạm biệt Phương Thức Du một tiếng rồi nói phải về trường, thời tiết tháng Bảy ở Nam Tây Tạng chỉ khoảng mười mấy độ, rất dễ chịu. Nơi đây là khu vực thung lũng hồ thuộc lưu vực hồ của dãy núi phía nam Tây Tạng và chân núi phía bắc dãy Himalaya. Khu vực này có chín ngọn núi cao trên sáu nghìn mét so với mực nước biển, quanh năm tuyết phủ không tan.