Sinh nhật của Hứa Nam Hành là ngày 12 tháng 2, vừa đúng vào mùng 3 Tết âm lịch.
Cả hai người họ đều đã từng xem qua bằng lái xe của nhau. Trên Quốc lộ 109, Hứa Nam Hành đã xem bằng lái và giấy đăng ký xe của Phương Thức Du. Vào ngày anh bị sốc độ cao phải thở oxy, vì Phương Thức Du yêu cầu làm xét nghiệm máu nên hắn cũng đã xem qua bằng lái của anh.
Thật không may, mùng 3 Tết này Phương Thức Du phải trực. Ca trực đêm mùng 2 và ca phẫu thuật sáng mùng 3, phẫu thuật xong hắn còn phải viết y lệnh, sau đó đi kiểm tra các giường bệnh một lượt rồi bàn giao ca thì mới có thể về.
Tuy nhiên, khi kết thúc buổi họp thảo luận về phương án phẫu thuật cuối cùng, ra khỏi bệnh viện thì đã là 10 giờ 35 phút tối. Sinh nhật của Hứa Nam Hành chỉ còn lại 1 giờ 25 phút.
Nghề bác sĩ đã định sẵn là họ không thể nào đặt những việc khác lên trước công việc, tất cả các bác sĩ trên thế giới đều như vậy. May mà mấy hôm trước Phương Thức Du đã kết bạn WeChat với chủ một tiệm bánh ở huyện để nhờ bên đó giữ lại một chiếc bánh sinh nhật, chủ tiệm vẫn đang chờ hắn.
Phương Thức Du vội vàng lái xe đi lấy bánh kem trước, cảm ơn chủ tiệm rối rít, sau đó vội vã về nhà. Về đến nhà, câu đầu tiên hắn nói là \”Xin lỗi nhé\”, tiếp theo là \”Bận quá, có thêm một ca phẫu thuật nữa, nếu không thì chiều anh đã về được rồi.\”
Hứa Nam Hành quay đầu lại, miệng ngậm một chiếc bánh quy chocolate, màn hình máy tính đang chiếu livestream game, chân đắp chăn Doraemon, bên cạnh máy tính là một lon coca. Trông rất thoải mái.
Hứa Nam Hành chớp chớp mắt: \”Anh đang xin lỗi em đấy à?\”
\”… Ừ.\”
\”Em là bạn trai đỏng đảnh của anh hả?\” Hứa Nam Hành lấy chiếc bánh quy xuống, vẻ mặt dở khóc dở cười.
\”Cũng không đến mức đó.\” Phương Thức Du đặt bánh kem lên bàn ăn, ngồi xuống bên cạnh anh, \”Chỉ là anh cảm thấy hơi áy náy. Anh đã định về sớm hơn, em ở huyện này không có bạn bè, nơi này cũng chẳng có chỗ nào để giải trí.\”
\”À, vẫn ổn thôi.\” Hứa Nam Hành tiếp tục ăn bánh quy, nói: \”Cũng không hẳn là không có bạn bè. Tối nay em đi ăn món Hồ Nam, chủ quán đó cũng coi như là người quen.\”
Phương Thức Du chống cằm nhìn anh: \”Vậy à, sao quen được?\”
\”Lần trước mang cơm cho anh, nhớ không, chủ quán đã đưa thêm một hộp trái cây.\”
\”Nhớ chứ.\”
Sau đó, Hứa Nam Hành kể cho hắn nghe chuyện gặp chủ quán ăn Hồ Nam và anh trai thật thà kia, rồi lần sau đó anh quay lại nhà hàng để tặng cho chủ quán và anh trai kia hai lon cà phê, chủ quán đã nói với anh một câu.
\”Hãy để cảm xúc đi trước lý trí.\”
Mặc dù Hứa Nam Hành không hẳn bị câu nói đó kích thích, nhưng câu nói ấy thực sự đã cho anh một gợi ý. Trên bàn ăn bằng gỗ, trong đêm tĩnh mịch, hai người ngồi cùng một bên, nghiêng người nhìn nhau.
\”Anh còn nhớ hôm đó em nói em đã đọc một số bài báo học thuật không?\”
\”Nhớ.\”