[Edit/Full] Sao Hôm Nam Tây Tạng – Cảnh Phong – Chương 38: Tri thức chính là sức mạnh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Full] Sao Hôm Nam Tây Tạng – Cảnh Phong - Chương 38: Tri thức chính là sức mạnh

Phương Thức Du vừa hôn vừa vuốt ve Hứa Nam Hành, hơi thở ấm áp phả bên tai anh nói: \”Không sao, anh cũng không có ý định có con.\”

Thực ra lúc này Hứa Nam Hành đã rơi vào trạng thái \”nghe được tiếng nhưng không hiểu nghĩa\”, cảm quan của anh trở nên hỗn loạn. Hai cơ thể dán chặt vào nhau không một kẽ hở, giống như hai cành liễu bên hồ vào đầu xuân ở Giang Nam, quấn quýt trong gió xuân.

Chiếc giường cũ này để hai người đàn ông trưởng thành cao mét tám mấy làm tình, thực sự có đôi chút khiên cưỡng. Không phải vì sẽ sập, mà vì nó sẽ kêu. Nếu không phải bên ngoài gió lớn át đi, thì tiếng động này chắc chắn sẽ làm cho thầy Hứa da mặt mỏng cảm thấy phát điên… Anh quả thực là người phóng khoáng, nhưng anh không phải là người mặt dày.

Hơn nữa, bác sĩ Phương lúc này đã lộ ra đuôi sói, xấu xa cố ý đồng bộ nhịp điệu của tay và lưỡi khi âu yếm. May mà thầy Hứa không phải là một vị thần tiên nào đấy đang tu luyện, nếu không thì lúc này e rằng anh đã tan nát cả hình lẫn hồn.

Thầy giáo ngày thường lắm lời lại phong lưu, giờ đây tầm nhìn mờ mịt, giọng cũng khàn đi. Những tài liệu chuyên ngành rõ ràng anh  đã đọc hết rồi, chẳng phải nói tri thức chính là sức mạnh sao?

Hứa Nam Hành lại bị hôn lên môi, tay anh cuống quýt vuốt ve lưng Phương Thức Du. Trong lúc hôn, anh lùi ra một chút, anh có lời muốn nói.

Bác sĩ Phương cảm nhận được, hơi chống người dậy, nhìn vào mắt anh.

Thầy Hứa nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: \”Bác…\”

Rồi lại đổi cách gọi: \”Anh Du… Anh một lát nữa nhớ chậm thôi… Em, em chưa có kinh nghiệm.\”

Phương Thức Du dịu dàng nhìn anh nói: \”Anh đoán được mà.\”

Thầy Hứa đã đọc tài liệu, anh biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo và nó sẽ xảy ra như thế nào. Nói thật thì anh khá sợ hãi, chắc là sẽ rất đau, chắc chắn là rất đau. Đầu kim tiêm nhỏ như vậy anh còn sợ, huống hồ là bác sĩ Phương.

\”Anh sẽ nhẹ nhàng, chậm rãi thôi, nhé?\”

Phương Thức Du thật sự rất dịu dàng. Có lẽ là do bác sĩ phẫu thuật có thể kiểm soát sức lực một cách hoàn hảo, hơn nữa Phương Thức Du vẫn duy trì được sự lý trí tuyệt đối. Thầy Hứa không có kinh nghiệm, nhưng bản thân Phương Thức Du cũng chưa từng trải qua. Hắn đưa đẩy rất nhẹ nhàng và chậm rãi, sau khi giai đoạn không thoải mái qua đi, hắn cẩn thận quan sát, dần dần cảm nhận được khoái cảm. Hắn có đủ kiên nhẫn, hy vọng lần đầu tiên của thầy Hứa là sự tận hưởng.

Vì yêu em, nên hy vọng em sẽ có được trải nghiệm hoàn hảo dưới thân mình. Khi ý thức được điều này, Phương Thức Du cảm thấy rất hạnh phúc.

Cuối cùng, Hứa Nam Hành đã rơi vào trạng thái như hồn lìa khỏi xác, cổ tay đặt ở mép giường, trên gò má còn vương một vệt nước mắt nhàn nhạt. Phương Thức Du chăm sóc cho thầy Hứa sau một hồi vận động mạnh rất chu đáo. Hắn dìu anh đi tắm, thay tấm ga giường ướt sũng, cho anh uống chút nước ấm, rồi ôm anh vào lòng.

Trời còn chưa sáng, tiếng gió trên cao nguyên Nam Tây Tạng đêm nay như một bản giao hưởng phóng túng, suốt đêm không ngừng nghỉ. Thầy Hứa mệt mỏi lắm rồi mà vẫn không quên thốt lên một câu: \”Coi như em đã hiểu cảm giác muốn hút thuốc sau khi xong việc, bây giờ em rất muốn hút một điếu.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.