[Edit/Full] Sao Hôm Nam Tây Tạng – Cảnh Phong – Chương 28: Anh gập mạnh chiếc laptop lại. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Full] Sao Hôm Nam Tây Tạng – Cảnh Phong - Chương 28: Anh gập mạnh chiếc laptop lại.

Ngày thứ ba của kỳ nghỉ Quốc khánh, trời đã nắng lên.

Lúc Phương Thức Du trở về nhà vào chín giờ sáng, Hứa Nam Hành đang gọi điện thoại. Anh thanh niên dáng người cao ráo, đứng trước cửa sổ kính đang mở hé.

Ánh nắng mặt trời phản chiếu trên lớp tuyết tích tụ. Hứa Nam Hành mặc một chiếc áo len cổ tròn màu trắng của Phương Thức Du, vai áo hơi rộng nên xệ xuống một chút, khiến cổ tay áo che mất một nửa mu bàn tay.

Phương Thức Du mở cửa bước vào, Hứa Nam Hành vẫn chưa gọi điện thoại xong, anh chỉ vào điện thoại ra hiệu. Phương Thức Du gật đầu, bước vào trong, đóng cửa lại.

Phương Thức Du mua bữa sáng về, đặt lên bàn ăn, sau đó đi vào bếp đun nước. Lúc này Phương Thức Du mới nhớ ra nhà bếp của hắn chỉ có bát đũa cốc chén cho một người, hắn đang suy nghĩ có nên lấy cái nĩa từ tô mì ăn liền để dùng không thì nhìn thấy bên cạnh bếp có hai chiếc bát sứ và hai chiếc bát gỗ.

\”Tôi mua đấy.\” Hứa Nam Hành gọi điện thoại xong đi tới, \”Trong nhà anh, đừng nói là thêm tôi, thêm một con chó anh cũng chẳng có thứ gì để đựng nước cho nó uống.\”

\”…\” Phương Thức Du cười, \”Ăn chút gì đó nhé?\”

\”Ừm.\” Hứa Nam Hành gật đầu.

Phương Thức Du mua bánh bao và trà sữa mang về, là trà sữa Tây Tạng, có loại ngọt và loại mặn, Phương Thức Du sợ anh không quen uống loại mặn nên đã mua loại ngọt.

Sau khi ngồi xuống, Hứa Nam Hành nói: \”Thành phố có tổ chức một cuộc họp về các địa điểm giảng dạy tình nguyện. Ban đầu dự định tổ chức sau kỳ nghỉ nhưng chỗ tình nguyện ở Gongga do thay đổi khí hậu nên đã điều chỉnh lịch nghỉ, họ bắt đầu dạy học vào ngày 5 tháng Mười. Vậy nên chỉ có thể tổ chức cuộc họp vào ngày mai, vừa rồi họ hỏi chúng ta có thể đến thành phố Sơn Nam vào ngày mai không.\”

Phương Thức Du mở túi đồ ăn ra, nói: \”Sáng mai à?\”

\”Chiều mai.\” Hứa Nam Hành nói, \”Ngày mai anh có cần dùng xe không? Có thể cho tôi mượn xe được không?\”

\”Sáng mai tôi có một ca phẫu thuật ở thành phố.\” Phương Thức Du nói, \”Đi cùng đi.\”

Vậy thì trùng hợp quá, Hứa Nam Hành gật đầu: \”Được.\”

Phương Thức Du ăn xong cần phải ngủ một giấc. Hứa Nam Hành muốn ra ngoài đi dạo một vòng, nên sau khi ăn xong anh đứng dậy chủ động dọn dẹp túi rác, lát nữa sẽ mang xuống thùng rác dưới nhà.

\”Cậu nên đeo kính râm vào.\” Phương Thức Du nói, \”Tuyết phủ dày rồi, ra ngoài chói mắt lắm.\”

Hứa Nam Hành xách túi lên: \”Tôi suýt nữa phải mặc cả quần lót của anh rồi, còn kính râm, anh nhìn tôi giống kiểu người có kính râm sao?\”

Phương Thức Du thức trắng đêm nên đầu óc không được minh mẫn cho lắm, chợt nhớ ra: \”À ừ nhỉ.\”

Sau đó mới nhận ra…

Quần lót cũng mặc của mình… à không, suýt nữa.

Phương Thức Du buột miệng: \”Vậy thì cậu mặc của tôi đi, tôi lấy cho.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.