Hứa Nam Hành chắp hai tay hướng lên trên, cứ như thể câu tiếp theo sắp thốt ra là cảm ơn McDonald\’s đã ban cho anh thức ăn vậy.
Phương Thức Du thật sự dở khóc dở cười, hắn đặt túi đồ ăn lên tay Hứa Nam Hành, nói: \”Lúc mua hơi vội, không biết cậu thích ăn gì, nên tôi lấy đại một phần combo.\”
\”Cảm ơn anh nhé.\” Hứa Nam Hành ngước lên nhìn thẳng vào mắt hắn, chân thành nói: \”Thật sự, tôi… tôi không giỏi nói mấy lời nghiêm túc… Không đúng, không phải nghiêm túc, mà là trang trọng, không giỏi nói mấy lời trang trọng, tôi…\”
\”Tôi hiểu mà.\” Phương Thức Du cắt ngang lời anh, \”Tôi hiểu cậu muốn nói gì.\”
Sau đó Phương Thức Du cười, hai tay hắn không biết nên để đâu. Hắn thật sự hơi căng thẳng, cũng vì căng thẳng nên mới cắt ngang lời Hứa Nam Hành. Hắn hơi lo lắng Hứa Nam Hành sẽ nói ra điều gì đó mà hắn không biết phải phản ứng thế nào.
Bác sĩ Phương sờ túi áo khoác mới chợt nhận ra hôm nay mình mặc áo khoác không có túi, rồi hắn cứng đờ kéo vạt áo khoác, nói: \”Cậu tranh thủ ăn lúc còn nóng đi, tôi vào… vào phòng khám trước, đi viết bệnh án.\”
\”Hả?\” Hứa Nam Hành hỏi, \”Anh không ăn cùng à?\”
\”Tôi ăn rồi.\” Phương Thức Du nói.
Nói xong hắn quay đầu bước ra ngoài, đóng cửa phòng nghỉ lại, Hứa Nam Hành ở bên trong vẫn còn hơi mơ hồ.
Phải nói thế nào nhỉ… Hứa Nam Hành vừa mới tan lớp, anh còn kéo dài tiết học một chút, thật ra anh khá đói, chiếc hamburger cầm trên tay vẫn còn nóng hổi, tỏa ra mùi hương quen thuộc.
Hương vị có thể lưu lại trong não rất lâu, khi ngửi thấy mùi hương tương tự, não sẽ gợi lại những ký ức liên quan đến hương vị đó. Ngửi thấy mùi pháo đốt sẽ nhớ lại những ngày Tết thời thơ ấu, ngửi thấy mùi thức ăn sẽ nhớ đến những bước chân nhẹ nhàng khi tan học về nhà.
Một trong những ưu điểm của chuỗi nhà hàng nhượng quyền là hương vị thống nhất, McDonald\’s ở Bắc Kinh cũng có vị này, trong nháy mắt đã kéo ký ức của Hứa Nam Hành về Bắc Kinh.
Anh nhớ lại những ngày ôn thi lấy chứng chỉ giáo viên, lúc ở nhà thức khuya dậy sớm ăn McDonald\’s vào lúc nửa đêm. Anh cũng nhớ lại hồi còn bé hơn nữa, hình như là hồi tiểu học, khi anh cặm cụi làm một bài toán cả tiếng đồng hồ, ông ngoại mua McDonald\’s về, lén bảo anh đừng làm bài nữa mà lại ăn một chút.
Anh cảm thấy, chắc là Phương Thức Du coi mình như em trai rồi.
Nghĩ vậy, Hứa Nam Hành cảm thấy khá hợp lý. Anh mở giấy gói hamburger ra, lúc này cơn đói đã không còn mãnh liệt nữa, anh cắn một miếng, từ từ nhai. Anh phát hiện phần combo mà bác sĩ Phương mua còn tặng kèm một món đồ chơi, là một món đồ trang trí nhỏ.
Nếu bị coi như em trai, thì rất nhiều hành động của Phương Thức Du đều có thể lý giải được, sau khi nghĩ vậy, Hứa Nam Hành an tâm hơn không ít. Tuy anh hay đùa và tự nhận mình không đáng tin cậy lắm, nhưng anh vẫn có thể kiểm soát bản thân. Nếu như toàn bộ sự việc này là do anh tự mình đa tình, thì sau này sẽ xấu hổ đến mức nào, lúc đó e là làm bạn cũng không được nữa.