Đúng dịp nghỉ lễ Quốc tế Lao động, Hoắc Văn Thanh đưa Tô Nam đến khu nghỉ dưỡng mới được Triệu Tự Hàn khai thác trên đảo Sùng Minh để nghỉ ngơi. Để anh có thể hoàn toàn thư giãn, Hoắc Văn Thanh không cho anh mang theo sổ phác thảo, cũng không cho mang iPad, tóm lại là không được mang theo bất cứ thứ gì liên quan đến công việc.
Trước \”uy quyền\” của công chúa, phò mã Tô chỉ có thể nghe lời.
Tháng Mười Một năm ngoái, Hoắc Văn Thanh lấy cớ kết bạn WeChat với Tô Nam và hẹn anh đi câu cá ở Sùng Minh, bây giờ nửa năm trôi qua mới coi như thực hiện được lời hẹn đó. Tháng Năm đang là mùa cấm đánh bắt cá, nhưng khu nghỉ dưỡng của cậu hai Triệu có bao thầu một vùng biển, ở trên \”sân nhà\” mình thì chơi đùa thoải mái cũng không ảnh hưởng gì.
Dạo này thời tiết đã ấm lên nhiều, bệnh cảm của Tô Nam cũng đã đỡ hơn, Hoắc Văn Thanh cũng không bắt anh cứ phải ở trong nhà. Cậu hai Triệu là người biết chơi, chán câu cá rồi, anh ta lại rủ vài người bạn đến vách đá gần biển để chơi nhảy xuống.
Vừa nghe thấy thế, mắt Tô Nam lập tức sáng lên, Hoắc Văn Thanh lơ đãng liếc nhìn anh một cái: \”Em không được đi.\”
\”…\”
Tô Nam còn chưa kịp lên tiếng thì Triệu Tự Hàn ở bên cạnh đã cạn lời trợn trắng mắt: \”Ê tao bảo này công chúa, mày đang yêu đương hay là đang làm bố người ta vậy? Tô Nam chơi gì mày cũng phải quản lý à?\”
Hoắc Văn Thanh bình tĩnh nói: \”Em ấy bị cảm vẫn chưa khỏi hẳn, nhỡ đâu lại bị sốt thì mày có chịu thay em ấy không?\”
Triệu Tự Hàn \”xì\” một tiếng, nhỏ giọng chửi một câu \”bà mẹ già\”, nói rằng: \”Mẹ kiếp, đáng lẽ tao không nên rủ mày đến chơi, để mày lại có cơ hội khoe khoang nữa.\”
Tô Nam không nhịn được cười, nói với Triệu Tự Hàn: \”Không sao, mọi người cứ chơi đi, tôi ở đây câu cá là được rồi.\”
Thế là Triệu Tự Hàn và đám bạn lái cano đi tới vách đá, còn Tô Nam và Hoắc Văn Thanh ở lại trên thuyền câu cá. Hai người ngồi cạnh nhau, mỗi người cầm một chiếc cần câu. Tô Nam nhớ lại những lần đi biển cùng ông nội khi còn nhỏ, anh kể những câu chuyện thú vị cho Hoắc Văn Thanh nghe. Bên cạnh đó còn có người đang lặn, Hoắc Văn Thanh cũng kể cho Tô Nam nghe về những lần hắn đi lặn ở rạn san hô Great Barrier Reef bên Úc, và cả việc hắn còn từng đến Blue Hole ở Belize, một trong những hang động biển sâu nhất thế giới.
Tô Nam rất tò mò. Anh biết lặn từ nhỏ, nhưng vì từng gặp một tai nạn khi còn bé, suýt rơi vào một hang động biển không rõ tên, nên anh có nỗi sợ hãi tự nhiên đối với hang động biển.
Hoắc Văn Thanh thì không sợ, hắn chỉ cảm thấy sự yên tĩnh và một cảm giác điên cuồng bình lặng. Khi ở trong đó, mọi phiền não lo âu đều bị quên sạch.
Điều này cũng giống với cảm giác của Tô Nam. Anh thích bơi lội, thích chìm dưới đáy nước, chính là vì thích cảm giác tách biệt với mọi thứ.
Nhưng hiện tại, trên bờ biển không xa, có người hét lên vui sướng tận hưởng cảm giác nhảy xuống biển, cũng có người yên lặng lặn xuống biển sâu, cảm nhận sự yên tĩnh cách biệt với thế giới. Những điều này từng khiến Tô Nam cảm thấy thoải mái, nhưng trong khoảnh khắc này, chúng bỗng nhiên mất đi sức hấp dẫn.