Mãi đến chiều hôm sau Tô Nam mới tỉnh dậy. Hoắc Văn Thanh ngồi ở ban công cách đó không xa, tay cầm một cuốn sách.
Rèm cửa kéo một nửa, hắn ngồi ở chỗ sáng, còn Tô Nam thì ngủ trong bóng tối, khẽ hé mắt lặng lẽ nhìn hắn.
Ánh sáng dịu dàng phủ lên người hắn một lớp viền bạc, hắn cụp mắt yên lặng lật trang sách, toát lên cảm giác thư thái, bình yên như thời gian ngưng đọng, khiến cảm giác thỏa mãn sau giấc ngủ ngon của Tô Nam lúc này tăng lên gấp bội.
Tô Nam thở dài một hơi, Hoắc Văn Thanh lập tức quay đầu lại, nét mặt giãn ra mang theo nụ cười nhẹ: \”Tỉnh rồi à.\”
Tô Nam úp mặt vào chăn, ậm ừ một tiếng.
\”Ngủ ngon không?\” Hoắc Văn Thanh đặt sách xuống, đứng dậy đi tới.
Tô Nam nói ngon, Hoắc Văn Thanh lập tức cúi xuống hôn lên trán anh, hỏi anh muốn ăn gì để chú Phương chuẩn bị.
Tô Nam nói gì cũng được. Thế là Hoắc Văn Thanh tự mình quyết định, gọi điện cho quản gia Phương.
Chiến trường cuối cùng của đêm qua là ở phòng tắm, vậy nên cơ thể Tô Nam rất sảng khoái, thoang thoảng mùi hương gỗ từ sữa tắm. Chỉ là khi đứng dậy, đôi chân anh vẫn còn mỏi nhừ, suýt nữa thì không đứng vững. Anh liếc mắt trách móc kẻ đầu sỏ đang mỉm cười kia, sau đó từ chối sự giúp đỡ của đối phương, tự mình chậm rãi mà kiên định đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Quản gia Phương vẫn chu đáo như mọi khi, các món ăn đều mềm và dễ tiêu hóa. Tô Nam nhìn nụ cười của quản gia Phương, không hiểu sao lại thấy chột dạ, cứ cảm giác như đối phương đã nhìn thấu tất cả, mặc dù ông chẳng nói gì.
Hoắc Văn Thanh bước tới ngồi đối diện Tô Nam, khiến anh hơi ngạc nhiên: \”Anh vẫn chưa ăn sao?\”
\”Ừ.\” Hoắc Văn Thanh vừa cầm lấy dao nĩa vừa nói, \”Muốn ăn cùng em.\”
Tô Nam ngẩn người một lúc, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Quản gia Phương mỉm cười, đúng lúc xen vào một câu: \”Cậu chủ không thích ăn cơm một mình, bây giờ thì tốt rồi, sau này đã có người bầu bạn.\”
Lần trước trên máy bay Hoắc Văn Thanh cũng đã nói như vậy, lúc đó Tô Nam chỉ cho rằng hắn đang kiêu ngạo, bây giờ xem ra hắn chỉ nói sự thật. Tô Nam lại nhớ đến lần đầu tiên gặp Hoắc Văn Thanh ở khách sạn, hình như hắn cũng đang dùng bữa với quản gia.
Không hiểu sao trong khoảnh khắc này Tô Nam lại cảm nhận được một chút cô đơn của Hoắc Văn Thanh.
Vẻ mặt Hoắc Văn Thanh bình tĩnh, hất cằm ra hiệu cho Tô Nam ăn nhanh. Hai người yên lặng dùng bữa, thỉnh thoảng trò chuyện với nhau vài câu, bầu không khí yên tĩnh, thoải mái.
Bên ngoài cửa sổ sát đất của phòng ăn là một khu vườn nhỏ, có nhà kính trồng hoa và khu vườn trồng các loại cây thường xanh quý hiếm. Bóng cây lay động, thỉnh thoảng có vài con chim sẻ bay qua, cũng thỉnh thoảng có một bóng người mặc đồ màu sắc sặc sỡ thập thò.
Là Lương Triết, cậu Triết hôm nay mặc một chiếc áo khoác phao màu cam sáng, như ăn trộm dòm ngó bên ngoài nhà kính.
\”Kệ nó đi.\” Hoắc Văn Thanh nhận thấy Tô Nam mất tập trung, \”Ăn nhiều một chút, tối nay đưa em đi chơi.\”