[Edit/Full] Gặp Được Nam Sơn – Mộng Lý Trường – Chương 67: Đêm tân hôn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Full] Gặp Được Nam Sơn – Mộng Lý Trường - Chương 67: Đêm tân hôn

Đêm nay quả thực là đêm Tô Nam phải chịu đựng, sự xấu xa của Hoắc Văn Thanh được thể hiện triệt để. Trong sự thỏa mãn và bị khống chế, Tô Nam đã bị ép đạt cực khoái vô số lần.

Ban đầu đối phương vẫn còn dịu dàng, như đang thưởng thức một món quà mong đợi từ lâu, từ từ mở ra, nhẹ nhàng vuốt ve, kiên nhẫn khám phá.

Tô Nam đã lâu không làm chuyện ấy, cảm giác trống rỗng hoàn toàn chiếm lấy lý trí của anh. Làn da áp sát vào tấm nệm khi thì căng cứng, khi thì thả lỏng, mãi vẫn không chờ được chuyện mình muốn xảy ra.

Anh bắt đầu sốt ruột, bắt đầu bất mãn. Anh chủ động đưa đầu dây lụa đang quấn quanh cổ mình cho Hoắc Văn Thanh, nửa quỳ nửa quay đầu lại, giọng khàn khàn nói: \”Công chúa ngoan của em, đừng hành hạ em nữa, mau cho em đi.\”

Thế là sự dịu dàng của Hoắc Văn Thanh biến mất hoàn toàn.

Tà váy ren vẫn luôn chực chờ rơi xuống cuối cùng cũng bị xé rách, kẹp áo sơ mi lúc này chỉ có thể giam cầm làn da thịt mềm mại. Hai tay Hoắc Văn Thanh vừa vặn khống chế, chia tách chúng ra xa nhất có thể.

Tuyết sơn tròn trịa cao ngất, Hoắc Văn Thanh trong khoảnh khắc này hóa thành người leo núi, không hề do dự tiến vào hang động giữa những ngọn núi ấy.

Tô Nam vùi đầu vào trong tấm chăn trắng muốt, hóa thành một bông tuyết, run rẩy trong gió mạnh, cũng tan chảy dưới nhiệt độ cao. Anh phát ra tiếng rên rỉ vừa vui sướng vừa đau đớn, ngắt quãng gọi tên Hoắc Văn Thanh, đưa tay ra sau lưng muốn nắm lấy cánh tay hắn.

\”Muốn ôm không?\” Hoắc Văn Thanh từ trên cao nhìn xuống, giọng nói vẫn điềm tĩnh.

Trong khoảng thời gian điều hòa lại nhịp thở, Tô Nam khẽ \”ừm\” một tiếng từ cổ họng.

Thế là Hoắc Văn Thanh đưa tay ôm anh lên, để anh và hắn dựa sát vào nhau, không thể tách rời.

Cuộc leo núi vẫn tiếp tục, với khí thế không gì cản nổi. Hoắc Văn Thanh hoàn toàn chi phối nhịp điệu, vừa thưởng thức vừa trêu đùa: \”Bé yêu thích như này sao?\”

Tô Nam không nói được thành lời, đôi môi sưng đỏ vì bị cắn chỉ còn phát ra những tiếng thở yếu ớt khi mở ra. Hoắc Văn Thanh không buông tha cho anh, hắn siết chặt cà vạt trong tay, thì thầm bên tai như ác ma: \”Không trả lời, thế là không thích à?\”

Hơi thở nóng bỏng của đối phương phả vào vành tai hết lần này đến lần khác, Tô Nam như bị điện giật tê dại toàn thân. Hai chân gần như không còn sức lực, chỉ có thể dựa vào lồng ngực vững chắc của Hoắc Văn Thanh để giữ thăng bằng.

Hơi ấm từ lò sưởi khiến nhiệt độ trong phòng không ngừng tăng lên, mồ hôi trên người Tô Nam túa ra, hòa lẫn với những giọt nước khác không ngừng rơi xuống.

Hoắc Văn Thanh dừng động tác, dùng đầu ngón tay lau đi, miết nhẹ: \”Trả lời anh.\”

Có lẽ lý trí đã biến mất, cảm xúc và khao khát đang chiếm thế thượng phong, Tô Nam vô thức khuất phục sự kiểm soát của Hoắc Văn Thanh. Sau những tiếng thở dốc gấp gáp, anh trả lời: \”Thích.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.