Dưới ánh mắt của mọi người, Hoắc Văn Thanh kéo Tô Nam lại, giữ khoảng cách không gần không xa, vòng tay ôm lấy eo anh.
Buổi khiêu vũ bắt đầu, những người đứng xem cũng lần lượt trở về vị trí của mình, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn bọn họ với ánh mắt tò mò.
\”Không phải là em không biết nhảy sao?\” Hoắc Văn Thanh cúi đầu hỏi.
Tô Nam mím môi cười: \”Em đã lén học rồi, nhưng vẫn chưa thành thạo lắm.\”
Anh vẫn hơi căng thẳng, bàn tay đặt trong lòng bàn tay Hoắc Văn Thanh nắm chặt. Thỉnh thoảng anh lại cúi đầu nhìn mũi chân, sợ giẫm lên chân Hoắc Văn Thanh.
Lúc mũi chân va vào nhau, Tô Nam nghe thấy tiếng cười trầm thấp từ trên đỉnh đầu: \”Cái váy này cũng là để nhảy với tôi nên mới thay à?\”
\”Không phải.\” Vành tai Tô Nam hơi nóng lên, \”Là Lương Triết bảo em thay.\”
Hoắc Văn Thanh kiêu ngạo ừ một tiếng, nói: \”Vậy thì tên ngốc đó cuối cùng cũng làm đúng một việc.\”
Tô Nam ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt vừa thờ ơ vừa sâu lắng chuyên chú của Hoắc Văn Thanh.
\”Anh thích à?\” Tô Nam khựng lại một bước, suýt nữa giẫm vào mũi chân Hoắc Văn Thanh, bèn vội vàng nói: \”Em xin lỗi.\”
Hoắc Văn Thanh dùng sức nắm chặt tay, thu hẹp khoảng cách xã giao giữa hai người.
\”Không sao, tôi dạy em.\” Hoắc Văn Thanh hơi cúi đầu, giọng nói vang lên bên tai Tô Nam, \”Thả lỏng, giao mình cho tôi.\”
Sự tiếp xúc quá mức thân mật giữa chốn đông người khiến trái tim Tô Nam càng thêm căng thẳng, nhưng cơ thể anh lại dần dần thả lỏng theo nhịp điệu của Hoắc Văn Thanh, hòa mình vào tiếng nhạc du dương xung quanh.
Tà váy đính ngọc trai và kim cương lấp lánh như sóng biển dập dờn, dù Tô Nam có xoay chuyển thế nào thì nó vẫn luôn nằm gọn trong tay Hoắc Văn Thanh. Có một khoảnh khắc, anh mơ hồ cảm nhận được dòng nước biển đang nhẹ nhàng chảy quanh mình, đó là một cảm giác rung động vừa an tâm vừa dễ chịu.
Một bản nhạc kết thúc, Hoắc Văn Thanh dẫn Tô Nam rời sàn, trở về khu vực nghỉ ngơi yên tĩnh hơn.
Hai người ngồi nghỉ ngơi trên ghế sofa da, Tô Nam cầm ly champagne nhấp từng ngụm nhỏ, tay Hoắc Văn Thanh buông thõng bên người, thỉnh thoảng lại nghịch nghịch lớp váy ren bên ngoài quần váy của anh.
Vành tai Tô Nam vẫn còn nóng, anh cảm thấy mình đã phát hiện ra một chút sở thích kỳ lạ của công chúa Hoắc.
Nhưng hình như cũng không kỳ lạ lắm, công chúa và váy đẹp là một cặp trời sinh mà.
Trong lúc đang suy nghĩ miên man, ánh mắt Tô Nam lại dừng trên chiếc đồng hồ đeo tay bên trái của Hoắc Văn Thanh.
Đó là một chiếc đồng hồ đeo tay màu đen, mẫu classic thuộc dòng FREE đã ngừng sản xuất từ lâu của một thương hiệu đồng hồ xa xỉ nổi tiếng. Nếu Tô Nam nhớ không nhầm, chiếc mà Hoắc Văn Thanh đang đeo là phiên bản giới hạn từ mười mấy năm trước, được phát hành trên toàn cầu không quá 100 chiếc, giống với chiếc mà Quý Quân đang đeo.