Chu Thời Dịch bị Cố Thịnh xô ra, chỉ biết bất lực nhìn Hoàng Thành nhào tới người Cố Thịnh, hai người lăn lộn dưới đất vài vòng.
Chẳng mấy chốc Cố Thịnh đã chiếm thế thượng phong, hắn khóa chặt cánh tay của Hoàng Thành đang như phát điên. Theo lý mà nói, với góc độ này, dù thế nào Hoàng Thành cũng phải buông tay vì đau đớn, con người vốn là sinh vật thích lợi tránh hại, nhưng Hoàng Thành lại liều mạng xoay người, bất chấp việc có thể trật khớp tay.
Ban đầu Hoàng Thành không định làm vậy, nhưng những kẻ trong tổ chức kia đều là đám điên rồ, chúng nói chỉ cần tiêm thứ này vào người Alpha, dù là Alpha mạnh mẽ đến đâu cũng phải quỳ gối van xin bọn chúng.
Bản thân gã cũng là một Alpha, đương nhiên không ưa thứ này, nhưng cuối cùng vẫn mang theo bên mình.
Cố Thịnh không kịp phòng bị, bị Hoàng Thành đâm một mũi kim.
\”Cố Thịnh!\”
Cố Thịnh nhíu chặt mày, lạnh lùng đẩy Hoàng Thành ra khỏi người, ống tiêm cũng bị kéo theo.
Chu Thời Dịch chạy tới, đỡ lấy Cố Thịnh đang lảo đảo, thấy Hoàng Thành vẫn còn vùng vẫy, anh liền đá vào gáy gã một cái, Hoàng Thành lập tức bất tỉnh.
Cảnh sát cũng hoảng hồn, họ không ngờ chỉ trong vài bước chân ngắn ngủi, Hoàng Thành vẫn dám ra tay với nạn nhân.
Chu Thời Dịch vén tay áo Cố Thịnh lên, thấy trên đó có một vết kim nhỏ đang rỉ máu.
Chu Thời Dịch không biết Hoàng Thành đã tiêm thứ gì vào người Cố Thịnh, trong đầu anh lướt qua tất cả các bệnh truyền nhiễm qua đường máu.
Trong lòng vô cùng lo lắng, bỗng Cố Thịnh thân thể mềm nhũn, trượt xuống đất.
Chu Thời Dịch vội vàng đỡ lấy hắn.
Nhưng Cố Thịnh lại ôm chặt gáy mình, nhìn anh chằm chằm không chớp mắt.
\”Nhanh, đưa cậu ấy lên xe, xe cứu thương đang trên đường tới!\” Cảnh sát gọi một cuộc điện thoại rồi đỡ Cố Thịnh dậy, toàn thân hắn nóng ran, cơ thể yếu ớt vô cùng.
Hai người vào xe cảnh sát, cảnh sát bật còi ưu tiên, xe cộ tránh đường, thẳng tiến đến bệnh viện.
Cố Thịnh nhắm mắt run rẩy không ngừng, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, Chu Thời Dịch nghe thấy hắn kêu lạnh, liền cởi áo khoác phủ lên người hắn.
Có lẽ ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Cố Thịnh mơ hồ mở mắt, một giọt mồ hôi chảy vào mắt rồi lại trào ra.
Cố Thịnh khó chịu chớp mắt, nhìn không rõ người trước mặt là ai.
\”Cố Thịnh, cố gắng chịu đựng, chúng ta sắp đến bệnh viện rồi.\”
Giọng Chu Thời Dịch hơi run rẩy, Cố Thịnh cảm thấy cay cay nơi sống mũi.
Cố Thịnh mấp máy môi, Chu Thời Dịch ghé tai lại gần, nghe thấy hắn cứ lặp đi lặp lại: \”Xin lỗi… xin lỗi… Chu Thời Dịch…\”
\”Cậu không có lỗi gì cả. Cố Thịnh à, hãy cố lên, cậu thấy khó chịu chỗ nào, nói cho tôi biết đi.\”
Nhưng Cố Thịnh vẫn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, cứ liên tục xin lỗi Chu Thời Dịch, hay đúng hơn là đang xin lỗi người trong ký ức của hắn.