Chu Thời Dịch luôn mang trong mình một cảm giác xa cách, lặng lẽ quan sát thế nhân điên cuồng.
Khi anh cụp mắt nhìn người khác, ánh mắt ẩn chứa một sự từ bi thương xót, thương cảm cho chúng sinh vì dục vọng mà phải chịu đựng muôn vàn đau khổ trên cõi đời này.
Anh không biết rằng điều đó càng khiến người ta nảy sinh một khao khát muốn kéo anh xuống bùn nhơ trần thế, muốn anh cũng phải nếm trải những đau đớn giống như họ.
Tính cách bất động của Chu Thời Dịch, ánh mắt giáng xuống kia khiến mọi dục vọng xấu xa của người đời không thể che giấu, khiến họ cảm thấy mình thật xấu xí, chỉ nhìn anh một cái cũng thấy như đang vấy bẩn.
Nhưng họ lại không kìm được những ham muốn khác, muốn ánh mắt anh dừng lại lâu hơn một chút, lâu hơn nữa, cho đến khi trong đôi mắt ấy có một chỗ dành cho họ.
Những dục vọng vô cớ đó nuôi dưỡng hạt mầm tham lam trong lòng, cho đến khi nó bén rễ, nảy mầm, và cuối cùng trở thành một cây đại thụ vươn cao.
Chu Thời Dịch, sao cậu không thể cùng tôi chìm đắm trong biển dục vọng này?
Cố Thịnh cảm thấy đầu đau như búa bổ, như thể hắn bị ai đó chém làm đôi.
Một là chính hắn, đang chịu đựng nỗi đau thể xác, một là không biết là ai, cứ lặp đi lặp lại tên một người trong đầu.
Người đó nỉ non: \”Chu Thời Dịch.\”
Chu Thời Dịch, Chu Thời Dịch…
Giọng nói ấy cứ lặp đi lặp lại, khiến đầu hắn đau như vỡ nát, không cho hắn một phút yên ổn, khiến đêm đêm hắn mơ thấy toàn tên người này.
Chỉ khi ở bên Chu Thời Dịch, hắn mới có được chút thở dốc.
Rời xa Chu Thời Dịch, hắn như con cá bị vứt lên bờ, chỉ có thể vùng vẫy vô lực, không thể đến gần đại dương tưởng chừng chỉ cách gang tấc, rồi dưới ánh mặt trời gay gắt, mất dần nước và oxy để tồn tại, cuối cùng chết mà cách biển nước chỉ vài mét.
Chu Thời Dịch như đại dương kia, dịu dàng bao bọc hắn, cho hắn nước và oxy cần thiết.
Tuy trông có vẻ không đáng chú ý, bởi lẽ anh cứ lặng lẽ đứng đó, bất kể khi nào quay đầu lại, anh như luôn ở bên cạnh. Nhưng chỉ khi không cảm nhận được sự hiện diện của anh, một khi anh rời đi, lúc này mới phát hiện ra mình không thể thở nổi.
Như con cá bị sóng đánh dạt vào bãi cát, bị đại dương vứt bỏ, đại dương là tất cả đối với cá, nhưng với đại dương, hắn chỉ là một con cá nhỏ không đáng để ý, đại dương sẽ không vì một sinh mệnh nhỏ bé mà dừng đi bước chân vô tận.
Cố Thịnh cảm thấy mình sắp không thở được nữa, hắn nhìn Chu Thời Dịch, lần đầu tiên thuận theo giọng nói trong lòng, hắn gọi: \”Chu Thời Dịch.\”
Chu Thời Dịch nghe thấy, ngẩng đầu lên trong lớp học hỗn loạn, chính xác tìm được vị trí của hắn.
Xuyên qua đám đông, ánh mắt Chu Thời Dịch cuối cùng cũng rơi xuống người hắn.
Chu Thời Dịch vẫy tay với hắn, Cố Thịnh phát hiện, hắn như tìm lại được đại dương của mình, lại có thể tự do hô hấp một lần nữa.