[Edit | Finished] Xuyên Thành Beta Đè Luôn Công Chính Alpha – Chương 25 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit | Finished] Xuyên Thành Beta Đè Luôn Công Chính Alpha - Chương 25

Cố Thịnh cứ nắm tay kéo Chu Thời Dịch đi về phía trước mà không biết phải đi đâu. Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đó là đưa Chu Thời Dịch tránh xa mọi người, không để anh gây nguy hiểm cho người khác.

Cùng lúc đó, đầu Cố Thịnh đau như muốn nứt ra, hắn không tìm ra nguyên do, chỉ nghĩ là di chứng sau khi sống lại vẫn chưa khỏi.

Sau khi sống lại, hắn phát hiện mình quên rất nhiều thứ. Đôi khi gặp một chuyện gì đó, luôn có cảm giác như đã từng trải qua, như đã thấy ở đâu đó, mãi đến phút cuối hắn mới nhớ ra, giống như việc hắn chỉ nhớ ra chuyện đã xảy ra tại bữa tiệc tối của tiểu thư họ Cao.

Ký ức trước 17 tuổi của hắn không hề thay đổi, chỉ có ký ức sau 17 tuổi là hắn cảm thấy có phần thiếu sót, đứt đoạn.

Nhưng nỗi căm hận và không cam lòng với Chu Thời Dịch của hắn, như được khắc sâu vào tâm hồn, ngày đêm giày vò hắn.

Thấy Cố Thịnh sắp đưa mình ra khỏi trường, Chu Thời Dịch nhíu mày: \”Cố Thịnh, cậu định đưa tôi đi đâu?\”

Trong cơn mê muội, Cố Thịnh nghe thấy giọng nói của Chu Thời Dịch, kéo hắn thoát khỏi cơn đau không dứt ấy.

Hắn vô thức buông tay Chu Thời Dịch ra, nhưng vừa buông xong đã hơi hối hận.

Cử chỉ này của hắn trông như rất ghê tởm Chu Thời Dịch vậy.

May mà Chu Thời Dịch cũng chỉ xoa xoa cổ tay bị bóp đau: \”Cậu có phải không khỏe chỗ nào không, hay là đi khám bác sĩ đi.\”

Câu nói này, Chu Thời Dịch nói rất uyển chuyển. Anh nhớ Cố Thịnh học kỳ này cứ xin nghỉ ốm liên miên, mà trông hắn cũng có vẻ không bình thường thật, thường xuyên đờ đẫn nhìn một chỗ ngẩn người, có lúc không biết sao lại trông rất đau đớn.

\”Tôi vừa cảm thấy băng bị lỏng, nên gọi cậu đến giúp băng lại.\” Trong tình huống lúc đó, Cố Thịnh chỉ muốn đưa Chu Thời Dịch đi, làm gì có chuyện gì.

Chu Thời Dịch cũng không nhận ra đó chỉ là cái cớ Cố Thịnh tùy tiện nghĩ ra.

\”Vậy chúng ta đến phòng y tế nhé.\”

Cố Thịnh gật đầu vu vơ, thấy Chu Thời Dịch không hỏi kỹ, hắn thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chu Thời Dịch liếc thấy vẻ mặt rõ ràng là thở phào của Cố Thịnh, có linh cảm mình hình như đang gặp rắc rối lớn. Mà rắc rối này đã tìm đến cửa, Chu Thời Dịch không thể không đối mặt.

Đến phòng y tế, y tá không có ở đó.

Chu Thời Dịch đành để Cố Thịnh vén áo lên, phát hiện băng quả thật hơi lỏng, nên đã băng lại cho hắn.

Lần này Cố Thịnh ngoài việc toàn thân cứng đờ, cũng không xảy ra chuyện suýt nghẹt thở như tối hôm qua.

Chu Thời Dịch rất cẩn thận, không chạm vào người Cố Thịnh, đến khi xong việc, cả hai đều đổ mồ hôi.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, không nhanh không chậm.

Theo thời gian trôi qua, vết thương trên người Cố Thịnh đã kết vảy, còn Chu Thời Dịch đối với nhà hắn ngày càng quen thuộc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.