Chu Thời Dịch nấu hai bát mì trong bếp.
Dì giúp việc thường xuyên kiểm tra và thay thực phẩm trong tủ lạnh, nên mọi thứ đều rất tươi.
Chu Thời Dịch nhìn qua đồ trong tủ lạnh, rồi làm món mì trứng cà chua đơn giản nhất.
Anh vừa bưng ra thì nghe tiếng chuông cửa, chưa kịp đặt bát xuống đã nghe thấy có người dùng chìa khóa mở cửa.
Chu Thời Dịch và Niên Mỹ Lan vừa vào đã chạm mặt nhau.
Niên Mỹ Lan cũng không ngờ sẽ gặp người khác ở đây, cả hai đều sững người.
Nhìn người vừa vào, từ vài góc độ trông rất giống Cố Thịnh, Chu Thời Dịch lập tức phản ứng lại, đây là người nhà của Cố Thịnh: \”Chào dì ạ, cháu là bạn học của Cố Thịnh, cháu tên là Chu Thời Dịch.\”
Niên Mỹ Lan cười ôn hòa: \”À là bạn học của Thịnh Thịnh à, con đây là…\”
Ánh mắt quét qua bát mì trên tay Chu Thời Dịch, Niên Mỹ Lan ngập ngừng.
Chu Thời Dịch đặt bát xuống: \”Dì đã ăn sáng chưa ạ? Cố Thịnh lát nữa sẽ xuống, chúng ta cùng ăn một chút nhé.\”
Vì vậy khi Cố Thịnh vừa dụi mắt ngái ngủ, bộ dạng như chưa ngủ đủ từ trên lầu đi xuống, liền thấy mẹ hắn và Chu Thời Dịch ngồi đối diện nhau cùng ăn sáng.
Niên Mỹ Lan gọi Cố Thịnh dậy, trách móc: \”Con hay thật, mình thì ngủ nướng trên giường, để bạn học phải nấu bữa sáng cho con à?\”
Thấy Chu Thời Dịch ra hiệu cho mình, đoán được phu nhân họ Niên vẫn chưa biết chuyện hắn bị thương, hắn vươn vai, ngồi xuống không chút chững chạc.
Phu nhân họ Niên ưu nhã lau miệng, bà vốn cũng không ăn nhiều, chỉ là để trò chuyện với Chu Thời Dịch, sợ anh một mình sẽ hơi ngại, nên mới cùng ngồi xuống ăn sáng.
Bà thấy Cố Thịnh mọi thứ vẫn bình thường, chỉ là trông có vẻ thiếu sức sống, còn hơi tiều tụy, giống như bọn họ hôm qua trốn học ra ngoài, chỉ là để thức đêm chơi game.
Bà đâu biết, vẻ tiều tụy của Cố Thịnh không phải do chơi game, mà là do tối qua bị một phen hành hạ, thêm nửa đêm sốt cao, cả người có thể ngồi đó với vẻ bình thường đã là đang gắng gượng lắm rồi.
Cố Thịnh mặc một chiếc áo dài tay, che hết băng gạc, nhưng có vài chi tiết không thể che giấu được.
Hắn mắt nhắm mắt mở, định với lấy bánh bao nhỏ mà mẹ mang đến, nhưng vươn được nửa chừng, cảm thấy vết thương hơi đau, đũa liền chuyển hướng, với về phía đĩa rau.
Chưa kịp để phu nhân họ Niên hỏi, Chu Thời Dịch đã đặt đĩa bánh bao nhỏ trước mặt Cố Thịnh.
Phu nhân họ Niên giật mình, Cố Thịnh từ khi được chẩn đoán dị ứng với tin tức tố, đã không thích nhận đồ người khác chạm vào, nhưng không ngờ, Cố Thịnh rất tự nhiên gắp một cái bánh bao nhỏ, thong dong ăn.
\”Con này, sao lười thế.\”
Trong lúc ăn sáng với Chu Thời Dịch vừa rồi, Niên Mỹ Lan đã biết Chu Thời Dịch là Beta, còn là học sinh đặc cách của trường Minh Đức, thành tích xuất sắc, hơn nữa ở nhà chỉ có anh và một người già.