[Edit | Finished] Xuyên Thành Beta Đè Luôn Công Chính Alpha – Chương 22 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit | Finished] Xuyên Thành Beta Đè Luôn Công Chính Alpha - Chương 22

Cố Thịnh lảo đảo đứng dậy, vịn tường đi vào rồi đóng cửa phòng tắm lại.

Chu Thời Dịch đứng bên ngoài có phần lúng túng, chợt nhận ra trong cả căn nhà này chỉ có hai người họ.

Anh đi ra cửa, lấy bộ quần áo được đựng trong túi nilon kín ra. Vết máu đã dính vào, nếu không giặt ngay sẽ rất khó sạch.

Vừa mở ra, Chu Thời Dịch đã ngửi thấy mùi tanh của máu hòa lẫn với hương bạc hà thoang thoảng từ người Cố Thịnh.

Anh mang quần áo đi ngâm trong chậu nước, chờ một lát rồi sẽ giặt.

Trong phòng tắm, Cố Thịnh khó nhọc cởi quần áo ra, lau người sơ qua.

Màn hình điện thoại của hắn sáng lên, hắn với tay cầm điện thoại lên, nhìn tin nhắn đến rồi dùng một tay nhắn lại: \”Đợi thêm hai ngày nữa\”. Ánh sáng từ màn hình chiếu lên gương mặt hắn trông có phần rợn người, chẳng còn vẻ bộp chộp của thiếu niên thuở ban ngày nữa.

\”Cốc cốc cốc\”

\”Cố Thịnh, cậu xong chưa?\”

Chu Thời Dịch thấy hắn vào trong lâu quá mà chưa ra, lo hắn ngất trong phòng tắm.

Cố Thịnh cất điện thoại, đáp vọng ra: \”Xong rồi.\”

Hắn mặc quần áo vào, ủ rũ đi ra ngoài, cứ đi được vài bước lại phải dừng nghỉ.

Vừa mở cửa ra, hắn đã thấy Chu Thời Dịch đứng lo lắng trước cửa, hơi nóng từ phòng tắm tràn ra ngoài.

Chu Thời Dịch thấy hắn như sắp ngất đến nơi, liền đưa tay đỡ hắn ra.

Hai người đứng gần nhau, Chu Thời Dịch lại ngửi thấy mùi bạc hà thoang thoảng ấy.

Qua lớp áo mỏng mùa hè, Cố Thịnh có thể cảm nhận được bàn tay Chu Thời Dịch luôn rất vững vàng, nhiệt độ cơ thể từ nơi hai người tiếp xúc không ngừng truyền sang.

Hắn lặng lẽ quan sát Chu Thời Dịch, anh luôn rất chu đáo tránh chạm vào vết thương của hắn, đỡ lấy phần lớn trọng lượng cơ thể hắn.

Phòng ngủ của Cố Thịnh ở tầng hai, Chu Thời Dịch đặt người lên giường, không biết có phải do chân Cố Thịnh mềm nhũn hay không mà vô ý kéo cả anh ngã lên giường.

Anh theo phản xạ chống người trên giường, tránh đè lên vết thương của Cố Thịnh.

Nhưng Cố Thịnh vẫn rên lên một tiếng, Chu Thời Dịch vội đứng dậy khỏi người hắn: \”Cậu không sao chứ?\”

Cố Thịnh nhắm mắt lại, môi tái nhợt khẽ mím: \”Cậu phải về rồi sao?\”

Chu Thời Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen như mực, nếu không về sớm bà nội sẽ lo lắng mất.

Nhưng trong cả căn nhà này chỉ có một mình Cố Thịnh, hơn nữa hắn còn bị thương, lỡ ban đêm vết thương bị viêm, sốt cao mà không ai phát hiện thì phải làm sao.

\”Đợi thêm lát nữa.\”

Cố Thịnh dường như nhận ra đã không còn sớm nữa: \”Xin lỗi, làm mất thời gian của cậu rồi. Sáng mai cô giúp việc sẽ đến, cậu đừng lo.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.