Sau tiết thể dục giữa giờ, Chu Thời Dịch theo dòng người chậm rãi bước xuống cầu thang.
Cố Thịnh đuổi theo từ phía sau, bước đi bên cạnh Chu Thời Dịch, nói một câu khẽ khàng có vẻ như vô tình.
Câu nói ấy nghe không đầu không đuôi, Chu Thời Dịch ngoái lại, ánh mắt dán vào Cố Thịnh đang nhìn anh với vẻ mặt như thể đang lập công.
Chu Thời Dịch chuyển đến đây đã được một thời gian, anh sống nương tựa vào bà nội, nên dường như cũng chẳng có nhu cầu gì đặc biệt.
Nhưng việc tìm ra tên tài xế gây tai nạn, đối với chủ nhân thân xác này mà nói, đó là một sự an ủi, và với cha mẹ Chu đã khuất, đó cũng là một lời giải thích công bằng.
\”Trưa nay tan học, cậu đợi tôi ở lớp, tôi đưa cậu đi.\” Cố Thịnh để lại một câu rồi vội vàng rời đi, không cho Chu Thời Dịch cơ hội hỏi han.
Đến trưa, học sinh trong lớp đều rủ nhau đi ăn cơm ở căng tin, những người ở gần thì đạp xe về nhà nghỉ trưa.
Chu Thời Dịch ngồi im trong lớp, từ chối lời mời cùng đi ăn trưa của Hà Yến Thanh, ở lại lớp giải thêm một bài toán nữa.
Hà Yến Thanh có phần ủ rũ, cậu có thể cảm nhận được Chu Thời Dịch đang dần xa cách mình. Tuy nhiên, cậu vốn rất được lòng mọi người nên quan hệ với các bạn trong lớp cũng khá tốt, thấy Chu Thời Dịch không đồng ý, cậu liền đi ăn cùng với mấy Omega khác trong lớp.
Còn Cố Thịnh từ sau tiết thể dục giữa giờ đã ngủ liền hai tiết, hắn ngẩng đầu lên khỏi bàn, duỗi duỗi cánh tay đã tê cứng.
Nhìn đồng hồ thấy đã không còn sớm, với vết hằn đỏ trên mặt do ngủ, hắn nhìn quanh một vòng, phát hiện trong lớp chỉ còn mình hắn và Chu Thời Dịch, và Chu Thời Dịch thực sự đã ở lại lớp đợi hắn.
Lúc này đã qua giờ tan học được hơn mười phút, cả tòa nhà học trở nên vô cùng yên tĩnh.
Trong lớp chỉ có hai người họ, mỗi người ngồi một bên, Chu Thời Dịch đang giải bài, còn Cố Thịnh vừa mới tỉnh giấc.
Giống như thể Chu Thời Dịch vẫn luôn đợi hắn thức giấc vậy. Vì mất ngủ triền miên nên ban ngày không tỉnh táo được, chỉ có thể bù giấc trong giờ học, Cố Thịnh vốn cả buổi sáng đều ủ rũ vì mất ngủ, bỗng nhiên tâm trạng trở nên không tệ.
Dù cả hai đều biết, Chu Thời Dịch đợi trong lớp là vì điều gì, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt đẹp hiếm hoi của Cố Thịnh.
Thấy hắn cuối cùng cũng tỉnh giấc, Chu Thời Dịch cũng thở phào nhẹ nhõm.
Anh đã dự định trong vòng mười lăm phút, nếu Cố Thịnh vẫn chưa tỉnh, anh sẽ đến đánh thức hắn dậy.
Cố Thịnh vuốt mặt một cái, vịn bàn học đứng dậy: \”Xin lỗi, để cậu đợi lâu như vậy.\”
Chu Thời Dịch cất sách vở gọn gàng, đậy nắp bút, lắc đầu nói: \”Cũng không lâu lắm.\”
Nghe câu trả lời này, tâm trạng Cố Thịnh càng tốt hơn, hắn nói một câu \”Đi thôi\”, rồi nheo đôi mắt còn ngái ngủ, đi trước dẫn đường.