Cha mẹ Cố Thịnh được sắp xếp về nghỉ ngơi, chỉ còn Cố Viễn và Cố Cẩn Ngạn ở lại trông nom hắn.
Bản thân Cố Viễn cũng là bệnh nhân, chỉ có một mình Cố Cẩn Ngạn phải tất bật lo liệu. Cô không ngờ chỉ trong chốc lát đi lấy nước, Cố Thịnh lại trở nên như vậy.
Sau đó viện trưởng đến, dẫn theo trưởng khoa tâm thần, rất uyển chuyển nói rằng với tình trạng của Cố Thịnh nên đến khoa tâm thần thì tốt hơn, liền bị Cố Cẩn Ngạn trừng mắt.
Cố Cẩn Ngạn trong lòng cũng không yên. Họ đều biết Cố Thịnh có bệnh tâm lý nghiêm trọng, nhưng trước mặt họ, hắn vẫn luôn tỏ vẻ bình thường.
Nhưng bây giờ thế này, xem ra không phải là đột nhiên trở nên như vậy, mà là Cố Thịnh bấy lâu nay luôn đè nén bản thân, cố gắng làm một người bình thường.
Chỉ là hiện tại gặp phải biến cố, khơi gợi những ký ức đau đớn nhất của Cố Thịnh, nên mới dẫn đến phản ứng kịch liệt như hiện tại.
Cố Cẩn Ngạn nghĩ đến người nhà mình bị hành hạ thành thế này, căm hận đến nghiến răng. Nếu biết tên khốn nào làm, cô nhất định sẽ không buông tha cho hắn ta.
Bên này Chu Thời Dịch đột nhiên hắt hơi một cái, bị bà nội Chu cằn nhằn.
\”Giờ mới vào hè, bọn trẻ các cháu thích mát mẻ, ăn mặc phong phanh thế, làm sao không cảm cúm cho được?\”
Chu Thời Dịch gấp gọn chăn trên giường bệnh, đáp: \”Bà ơi, tại máy lạnh bệnh viện mạnh quá thôi. Cháu không bị cảm đâu, có khi ai đó đang nhắc đến cháu không chừng.\”
Thấy sau đó anh không phản ứng gì, bà nội Chu nửa tin nửa ngờ.
Hôm nay bà cuối cùng cũng được bác sĩ chẩn đoán có thể xuất viện, giờ về nhà uống thuốc, nghỉ ngơi tốt, đừng để cho bản thân làm việc quá mệt nhọc. Sau vài đợt điều trị sẽ xem tình hình thế nào.
Cụ già vội vàng bảo Chu Thời Dịch đi làm thủ tục xuất viện. Bà không nói, nhưng Chu Thời Dịch biết, cụ già luôn lo lắng tốn nhiều tiền.
Chu Thời Dịch sắp xếp ổn thỏa cho bà, rồi lao đầu vào học tập.
Bây giờ anh vẫn là học sinh, trước hết phải thi đại học đã.
Ở trường, ngày thứ ba sau sự cố, Hà Yến Thanh đi học lại.
Chu Thời Dịch cũng không hỏi cậu mấy ngày nay đi đâu, Hà Yến Thanh thở phào nhẹ nhõm.
Một tuần sau, Cố Thịnh mới đến trường.
Sau khi trở lại, Chu Thời Dịch có cảm giác như Cố Thịnh dường như đã thay đổi, nhưng lại không nói được thay đổi ở đâu. Có lẽ là cả con người trở nên thâm trầm hơn trước. Nhưng khí chất vốn là thứ thấy được nhưng không sờ được, Chu Thời Dịch cũng nghi ngờ không biết có phải do mình tự tưởng tượng không.
Chỉ là khi Chu Thời Dịch quay đầu lại, lần thứ ba bắt gặp ánh mắt Cố Thịnh nhìn về phía mình, anh khẽ nhíu mày.
Có vẻ như không ngờ Chu Thời Dịch sẽ đột nhiên quay đầu lại, ban đầu Cố Thịnh còn sững người một chút, thế nhưng sau đó không còn che giấu nữa, đường hoàng nhìn chằm chằm Chu Thời Dịch.