[Edit | Finished] Xuyên Thành Beta Đè Luôn Công Chính Alpha – Chương 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit | Finished] Xuyên Thành Beta Đè Luôn Công Chính Alpha - Chương 16

Chu Thời Dịch không ngờ sẽ gặp Cố Thịnh trong tình cảnh như thế này.

Cố Thịnh trốn ở góc khuất giữa đại sảnh và ban công, nơi người qua kẻ lại, chẳng ai phát hiện ra phía sau tấm rèm còn ẩn náu một bóng người.

Hắn co ro sau tấm rèm, ôm chặt lấy chính mình.

Là một Alpha cấp S, có thể nói chỉ cần vung tay là hắn đã có thể xé toạc vòng vây của những người xung quanh, bộc phát tấn công.

Vậy mà lúc này, như thể bị tấm rèm phong ấn, hắn chỉ có thể co rúm sau tấm vải mỏng manh, run rẩy không ngừng, như thể tấm rèm ấy có thể mang lại cho hắn chút cảm giác an toàn.

Vài Beta vây quanh Cố Thịnh, bởi vẻ ngoài của hắn trông chẳng còn tỉnh táo.

Vì lo lắng, khi đám Beta ùa tới, định dùng chiến thuật biển người để khống chế Cố Thịnh trước, chưa kịp tiến lên đã bị hắn đánh văng ra.

Là một Alpha hàng đầu, thể chất của Cố Thịnh không phải người thường có thể sánh được, mấy Beta đều không thể kiềm chế được hắn.

Bình thường thể chất của Beta đã không bằng Alpha, huống chi trải qua một đêm bận rộn, ai nấy đều đã mệt lả, Chu Thời Dịch đành phải tham gia cùng họ.

Vấn đề hiện tại là, Cố Thịnh không chịu ra khỏi tấm rèm, vị trí đó ba mặt đều là tường, chỉ có một lối vào nhỏ hẹp, cũng không biết trong lúc mất ý thức, hắn đã tìm được chỗ này như thế nào.

Cố Thịnh không còn tỉnh táo, vô thức vung chân đá vào bất kỳ ai tới gần để khống chế hắn, căn bản không ai tiếp cận được.

Cố Thịnh sức mạnh phi thường, lại từng học võ thuật, ai tới gần cũng bị thương.

Giờ đây hắn như một dã thú bị thương, ẩn mình trong hang ổ an toàn để liếm láp vết thương, bất kỳ động tĩnh nào cũng khiến hắn cảnh giác, từ đó chủ động tấn công.

Chu Thời Dịch gọi một tiếng: \”Cố Thịnh.\”

Cố Thịnh vốn đang hung dữ trừng mắt nhìn những người khác, nghe thấy giọng Chu Thời Dịch, đồng tử co rút, cả người lặng lẽ thu mình về góc khuất kia.

Run rẩy ẩn náu sau tấm rèm.

Những Beta xung quanh đều nhìn Chu Thời Dịch bằng ánh mắt kinh ngạc, Alpha hung dữ vừa nãy, giờ đây lại ngoan ngoãn co ro nơi đó, nếu để người khác biết, chắc hẳn sẽ vô cùng kinh ngạc.

Chu Thời Dịch cũng có chút ngạc nhiên, anh có linh cảm, Cố Thịnh đã nhận ra anh.

Anh chủ động bước tới, ra hiệu cho những người khác đừng lại gần, anh chậm rãi tiến lên, Cố Thịnh vẫn không nhúc nhích.

\”Đừng sợ.\” Chu Thời Dịch dịu dàng nói, từ từ tiến lại gần.

Nghe thấy giọng anh, tấm rèm run rẩy dữ dội hơn.

Chu Thời Dịch vừa trấn an hắn, vừa kéo tấm rèm, từ phía sau truyền đến một lực cản yếu ớt, khi Chu Thời Dịch nói: \”Đừng sợ, là tôi đây, cậu nhận ra tôi mà, phải không?\”

Người phía sau tấm rèm liền buông tay, khiến Chu Thời Dịch có chút ngạc nhiên.

Từ từ vén rèm lên, sợ hắn nhìn thấy người khác sẽ phản ứng thái quá, Chu Thời Dịch che chắn ánh nhìn tò mò của mọi người, nhìn thấy Cố Thịnh đang hung hãn đè nén bản năng tấn công của mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.