Dưới ánh chiều tà, Vu Xuyên đứng nơi ngõ vào, nét mặt bỗng rạng rỡ khi thấy xe của Vu Sảng lăn bánh vào sân. Ánh đèn từ phòng khách tỏa xuống bậc thềm đá, y vội vã bước ra đón, tay vươn ra để nhận chiếc áo khoác từ Vu Sảng.
Nhưng rồi, như chợt nhớ ra điều gì, Vu Sảng lại thu tay đang cầm áo khoác về.
Nét mặt Vu Xuyên chợt sa sầm, nụ cười tươi tắn vụt tắt, nhường chỗ cho bóng tối u ám. Nhưng khi Vu Sảng nhìn sang, y lại khéo léo che giấu cảm xúc thật của mình.
\”Anh, mấy ngày nay anh về muộn quá đi.\” Giọng nói không giấu được vẻ nũng nịu kèm thất vọng.
Vu Sảng trầm ngâm giây lát, rồi quay sang nhìn em trai: \”Công ty dạo này thế nào?\”
Đây là lần đầu tiên Vu Sảng hỏi han như vậy. Dù chỉ nhiều hơn vài từ so với thường ngày, nhưng ánh mắt Vu Xuyên đã không thể giấu nổi niềm vui sướng.
\”Cũng tạm ổn. Vu Thử đã ngoan ngoãn hơn nhiều. Chỉ là anh biết đấy, trong công ty luôn có những kẻ coi mình là công thần của nhà họ Vu. Nhưng rồi một ngày, em sẽ cho chúng biết, chữ \’Vu\’ trong Vu thị là của Vu Xuyên này.\”
Khi nói đến câu cuối, ánh mắt Vu Xuyên bừng lên tham vọng bộc phát, lấp lánh vẻ độc ác lạnh lùng đến tận xương tủy.
Vu Sảng mím môi, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc em trai. Vu Xuyên nheo mắt lại, vẻ độc ác vừa rồi tan biến, ngoan ngoãn cọ vào lòng bàn tay hắn.
Bỗng nhiên, nét mặt y cứng lại, mắt mở to nhìn chằm chằm vào Vu Sảng: \”Anh, từ bao giờ anh thích xịt nước hoa vậy?\”
Thời gian đã trôi qua khá lâu, mùi hương trên người Vu Sảng thực ra đã rất nhạt. Chỉ là mùi thơm ngọt ngào không thuộc về Vu Sảng này quá đỗi khác lạ.
Vu Sảng rút tay về, lạnh nhạt thu hồi ánh mắt, sải bước dài vào trong. Hắn không trả lời, nhưng ánh mắt Vu Xuyên vẫn dõi theo sau lưng hắn.
Khi Vu Sảng bước vào phòng tắm, bóng đen của Vu Xuyên đứng trước cửa phòng hắn. Đôi mắt nâu lạnh lẽo của y dừng lại trên chiếc áo vest khoác trên lưng ghế.
Chẳng bao lâu sau, một chiếc bật lửa nhỏ nhắn xuất hiện trong tầm mắt y.
Anh trai y chưa bao giờ hút thuốc.
Dù anh trai không hút thuốc, nhưng khi nhìn thấy chiếc bật lửa này, trong đầu Vu Xuyên lập tức hiện lên hình ảnh một người đàn ông khác đang hút thuốc.
Đôi mắt sâu thẳm không lộ cảm xúc, y không động đến chiếc bật lửa, liếc nhìn về phía phòng tắm rồi lặng lẽ rút lui.
Khi Vu Sảng khoác áo choàng tắm bước ra, mái tóc đen buông rủ làm dịu đi đường nét gương mặt, khiến vẻ lạnh lùng của hắn thêm phần trầm lặng.
Vừa lau tóc, hắn vừa liên tục nhìn về phía chiếc áo khoác.
Cuối cùng, hắn lấy chiếc bật lửa ra, đôi mắt đen chứa đựng cảm xúc khó tả.