[Edit | Finished] Sau Khi Mất Trí Nhớ Lỡ Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Tình Địch – Chương 68 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit | Finished] Sau Khi Mất Trí Nhớ Lỡ Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Tình Địch - Chương 68

Dù đang đội cái mũ bông dày cộp, \”Thỏ Trắng Bự\” vẫn giang rộng hai tay, làm dáng như muốn ôm ai đó vào lòng.

Hắn lên tiếng với Đoạn Ứng Hứa bằng giọng ồm ồm qua lớp mũ: \”Đến đây ôm ôm cái nào, rùa con bé nhỏ mệt mỏi ơi~\”

Đoạn Ứng Hứa không thèm phản ứng, lục cặp lấy ví, mở ra rút vài tờ tiền đỏ au nhét vào tay Thỏ Trắng Bự: \”Tiền đây, phiền nhường đường. Giờ tôi cần nghỉ ngơi, không cần thỏ.\”

Thỏ Trắng Bự hơi sững lại, có vẻ không ngờ Đoạn Ứng Hứa lại đưa tiền.

Thấy hắn không chịu tránh đường, Đoạn Ứng Hứa cau mày, có vẻ khó chịu. Người anh tỏa ra áp lực thấp, nhưng vì quá mệt mỏi nên anh không muốn nổi giận với Thỏ Trắng Bự. Anh cố nén bực bội, lại lấy điện thoại ra: \”Vẫn còn chưa đủ? Tôi hết tiền mặt rồi, quét mã được không?\”

\”Thỏ không cần tiền đâu,\” Thỏ Trắng Bự cuối cùng cũng phản ứng lại, hắn nghiêng đầu, đôi tai thỏ trên đỉnh đầu hơi cụp xuống, \”Thật sự không cần ôm ôm sao? Miễn phí đấy.\”

\”Không cần.\” Đoạn Ứng Hứa đáp.

Tuy nhiên, ngay khi anh vừa dứt lời, Thỏ Trắng Bự hoàn toàn phớt lờ lời từ chối của anh, tự tiện bước tới gần Đoạn Ứng Hứa, rồi lại mở rộng vòng tay ra thêm chút nữa, sau đó ôm chầm lấy Đoạn Ứng Hứa.

Đoạn Ứng Hứa lập tức cau mày chặt hơn.

Anh mấp máy môi, giọng gắt gỏng: \”Buông ra!\”

\”Không buông!\” Thỏ Trắng Bự bướng bỉnh ôm chặt anh.

Ánh mắt Đoạn Ứng Hứa trầm xuống, anh không thích tiếp xúc quá nhiều với người khác, ngoại trừ Cừu Dịch, anh chẳng muốn đụng chạm ai cả.

Ngay lập tức, Đoạn Ứng Hứa giơ tay lên, định giãy ra khỏi sự kìm kẹp của Thỏ Trắng Bự, ném cái đồ chơi bông không biết điều này ra ngoài.

Chỉ là Thỏ Trắng Bự dường như đã đoán trước được anh sẽ ra tay, nên trước khi Đoạn Ứng Hứa kịp hành động, hắn đã nhanh tay hơn, siết chặt vòng tay, rồi cứ thế húc tới, thậm chí còn trực tiếp đẩy Đoạn Ứng Hứa tựa vào tường.

Đoạn Ứng Hứa sững người, hoàn toàn không ngờ Thỏ Trắng Bự lại ra tay trước.

Sau khi dồn anh vào tường, Thỏ Trắng Bự giơ bàn tay bông của mình lên, nâng gương mặt Đoạn Ứng Hứa.

Rồi, hắn véo một cái vào má Đoạn Ứng Hứa.

Động tác véo má quen thuộc này cuối cùng cũng khiến Đoạn Ứng Hứa chợt nhận ra điều gì đó.

Anh há hốc mồm, khó tin nhìn chằm chằm vào Thỏ Trắng Bự, một lúc sau mới thận trọng cất tiếng hỏi: \”… Cừu Dịch?\”

\”Bây giờ mới nhận ra em à, anh đúng là đồ ngốc. Em giận thật đấy.\” Thỏ Trắng Bự lại lên tiếng bằng giọng ồm ồm.

Đoạn Ứng Hứa vẫn trong tư thế bị hắn dồn vào tường, đưa tay nắm lấy mép đầu bộ đồ Thỏ Trắng Bự, một phát kéo phần đầu bông xuống.

Thứ đầu tiên đập vào mắt Đoạn Ứng Hứa là mái tóc trắng như bộ lông của Thỏ Trắng Bự.

Cừu Dịch nghiêng đầu, nhìn anh bực bội: \”Em cứ tưởng anh nhận ra em ngay cơ, chán thật.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.