\”… Cái lão Đoạn Kiến Cương này chẳng có sở thích gì khác, chỉ mê mẩn mỗi việc thưởng thức trà thôi,\” Sau một hồi cố gắng chấp nhận sự thật là Cừu Dịch đã chạy theo một gã trai lạ hoắc mà mình chẳng hề quen biết, Giáo sư Hứa đành bất lực gợi ý cho Cừu Dịch đang muốn lấy lòng bố vợ tương lai: \”Tình cờ thầy có quen một thương gia bán trà, cậu liên hệ với ông ta đi, nhờ ông ấy chuẩn bị cho một bộ Long Tĩnh, rồi mang tặng Đoạn Kiến Cương là được.\”
\”Trà á…\” Cừu Dịch gãi cằm, \”Nhưng với tài lực nhà họ Đoạn, chắc loại trà quý hiếm nào họ cũng từng nếm qua rồi. Liệu họ có coi trọng trà em tặng không?\”
Giáo sư Hứa mỉm cười: \”Cái quan trọng nhất chẳng phải là tấm lòng và thái độ sao? Cậu có tấm lòng, thầy nghĩ ông ấy sẽ rất vui.\”
Cừu Dịch gật đầu, tỏ vẻ đồng tình.
Đàn anh áo ca rô vẫn chưa thể chấp nhận sự thật: \”Không được, tôi vẫn không thể chấp nhận chuyện này, tại sao cậu lại đột nhiên chạy theo một tên đàn ông mà tôi chưa từng gặp mặt? Ít nhất trước khi kết hôn, để tôi giúp cậu thẩm định đã chứ!\” Anh ta bỗng trở nên lo lắng, \”Cậu nghiêm túc với anh ta như vậy, lỡ anh ta chỉ đùa giỡn thôi thì sao? Đã là công tử nhà họ Đoạn, chắc mỹ nhân gì cũng từng gặp rồi chứ nhỉ? Nếu anh ta không thật lòng với cậu thì sao?\”
Cừu Dịch ôn tồn đáp: \”Không đâu, anh ấy cũng rất nghiêm túc mà.\”
Thực ra, ban đầu người chỉ muốn đùa giỡn khi ở bên đối phương chính là Cừu Dịch. Dù sao lúc đầu, hắn chỉ thấy Đoạn Ứng Hứa rất thú vị, muốn xem khi được dạy dỗ về tình cảm thì anh sẽ biến thành dạng gì, nên mới dây dưa với anh.
Nếu không phải Đoạn Ứng Hứa đã yêu trước, hắn cũng sẽ không như bây giờ, nỗ lực đáp lại tình cảm của đối phương.
— Cừu Dịch luôn cảm thấy, người được hưởng lợi từ bài học tình cảm của hắn thực ra chính là bản thân hắn.
Đàn anh áo ca rô nghẹn họng, đau khổ nói: \”Sao chưa kịp đăng ký kết hôn mà cậu đã thiên vị người ngoài rồi!?\”
\”Đăng ký rồi mà.\” Cừu Dịch đính chính, thực ra hắn và Đoạn Ứng Hứa đã có giấy đăng ký kết hôn cả rồi.
Đàn anh áo ca rô: \”…\”
\”Nếu cậu nghĩ mình và cậu nhóc đó nghiêm túc, thầy cũng không phải là người cổ hủ, sẽ không phản đối lựa chọn của cậu, miễn là hai đứa thật lòng ở bên nhau là được,\” Giáo sư Hứa thở dài, nhưng vừa thở dài xong, ông lại chuyển hướng câu chuyện, \”Tuy nhiên, Đoạn Kiến Cương đã mời cậu, thì thầy cũng phải đáp lễ chứ. Dịp Tết, sau khi cậu ăn cơm với gia đình Đoạn Kiến Cương, thầy cũng sẽ mời mọi người một bữa, cùng ra ngoài gặp mặt, làm quen nhau. Nói ra thì thầy cũng lâu rồi chưa gặp Đoạn Kiến Cương.\”
\”Vâng.\” Cừu Dịch gật đầu.
\”À phải rồi,\” Giáo sư Hứa suy nghĩ một lúc, \”Thầy nhớ cậu từng nói với thầy, người nhận nuôi cậu họ Hoàng… Đến lúc đó mời cả ông Hoàng đã nhận nuôi cậu và con trai ông ấy cùng đến nhé.\”
Đàn anh áo ca rô vội chỉ vào mình: \”Thế còn em thì sao?\”
Giáo sư Hứa có chút không hài lòng với hành vi nghi ngờ đối tượng kết hôn của Cừu Dịch có thật lòng hay không của anh ta. Con trai Đoạn Kiến Cương là do Cừu Dịch chọn, nếu đối phương không thật lòng với Cừu Dịch, chẳng phải điều đó có nghĩa là Cừu Dịch có vấn đề về nhãn quan sao? Ông nghiêm túc nói: \”Cậu thì ở lại trường tiếp tục nghiên cứu đề tài đi.\”