Sau khi hôn hít ôm ấp với Đoạn Ứng Hứa một hồi, Cừu Dịch liền kéo anh tiếp tục đi về phía trước, chuẩn bị đi cáp treo lên núi.
Chỉ có điều Cừu Dịch không ngờ tới là, sau khi cáp treo đến đỉnh núi và hai người đi bộ trên đỉnh núi tuyết một lúc, Đoạn Ứng Hứa bắt đầu có chút phản ứng cao nguyên, đau đầu chóng mặt, thở không ra hơi. Hơn nữa lúc đầu khi Đoạn Ứng Hứa cảm thấy khó chịu, anh đã không nói thẳng với Cừu Dịch, đến khi Cừu Dịch phát hiện ra có điều không ổn thì anh suýt nữa mất thăng bằng, đầu đập vào người Cừu Dịch.
Bất đắc dĩ, Cừu Dịch lại phải cõng Đoạn Ứng Hứa đang chóng mặt quay lại trạm cáp treo, chuẩn bị đi cáp treo xuống núi.
Đoạn Ứng Hứa nằm trên lưng hắn, giọng hơi trầm buồn, có vẻ không còn nhiều tinh thần: \”Xin lỗi.\”
Cừu Dịch là diễn viên, hơn nữa còn là diễn viên thích tự mình đóng các cảnh đánh đấm, thể lực xuất sắc, lúc này cõng một người đàn ông to xác ngang ngửa mình cũng không thấy vất vả gì.
Nghe Đoạn Ứng Hứa xin lỗi mình, hắn vừa nhấc nhấc cánh tay, ngăn Đoạn Ứng Hứa trên lưng trượt xuống, vừa hỏi: \”Xin lỗi cái gì chứ…Này, sao anh không biết mình bị say độ cao mạn tính vậy?\”
\”Anh chưa từng leo núi bao giờ.\” Đoạn Ứng Hứa không có tinh thần, cũng không biết là do ảnh hưởng của phản ứng cao nguyên, hay do buồn bã vì đã làm hỏng hứng của Cừu Dịch.
\”Lần sau có gì không ổn phải nói ngay cho em biết,\” Cừu Dịch nói, \”Em là người khá vô tâm, không tinh tế như người khác, có nhiều chuyện vụn vặt nếu anh không nói, có thể em sẽ không nhận ra đâu.\”
Nhưng Đoạn Ứng Hứa đáp: \”Anh không sao,\” Anh cố gắng vùng vẫy một chút, \”Em không phải còn muốn khảo sát môi trường núi tuyết, chuẩn bị cho công việc quay phim sau này sao? Đừng bận tâm đến anh.\”
Cừu Dịch suýt bật cười vì tức: \”Em không bận tâm đến anh thì còn bận tâm đến ai?\”
Đoạn Ứng Hứa sửng sốt.
Cừu Dịch thấy anh vẫn muốn vùng vẫy, tiện tay không cõng Đoạn Ứng Hứa nữa, trực tiếp đặt anh xuống luôn.
Đoạn Ứng Hứa hơi khựng lại, tưởng Cừu Dịch bị mình chọc giận, vừa định suy nghĩ xem làm thế nào để Cừu Dịch nguôi giận, liền phát hiện Cừu Dịch cúi người xuống, đặt hai cánh tay dưới chân anh, sau đó ôm ngang anh lên—
Thế nhưng, hắn lại bế không nổi.
Cừu Dịch: \”…\”
Đoạn Ứng Hứa: \”…\”
Cừu Dịch bế công chúa thất bại, ngượng ngùng vô cùng, lại nỗ lực thêm lần nữa: \”Làm lại lần nữa.\”
Sau đó hắn lặp lại động tác vừa rồi, nhưng lần này vẫn không thể bế Đoạn Ứng Hứa lên được.
Cừu Dịch: \”…\”
Đoạn Ứng Hứa suy nghĩ một chút, học theo động tác của Cừu Dịch, dùng tư thế bế công chúa, ngược lại dễ dàng bế Cừu Dịch lên.
Cừu Dịch ngớ người: \”Thể lực của anh không phải kém hơn em sao? Vừa nãy hôn còn thở không ra hơi nữa mà.\” Sao bây giờ đối phương lại nhẹ nhàng bế mình lên kiểu công chúa được thế này!?