[Edit | Finished] Sau Khi Mất Trí Nhớ Lỡ Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Tình Địch – Chương 27 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit | Finished] Sau Khi Mất Trí Nhớ Lỡ Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Tình Địch - Chương 27

Hoàng Hách cố lết thêm một đoạn đường núi nữa, nhưng cuối cùng thì chịu hết nổi, đành buông xuôi ngồi phịch xuống đất, thở hồng hộc như trâu. Cừu Dịch thấy anh ta đuối sức rồi, cũng không ép nữa.

Hắn quyết định nghỉ sớm, kéo tay Hoàng Hách đỡ dậy, bảo anh ta điều hòa hơi thở trước rồi hẵng ngồi xuống.

Sau vài hơi thở sâu, Hoàng Hách mới cảm thấy hồn vía đã trở về với xác.

Vừa lục túi leo núi tìm nước muối loãng để bù nước, anh ta vừa hỏi Cừu Dịch bằng giọng khô khốc:

\”Này Cừu Dịch, rốt cuộc cậu bị làm sao thế? Sáng nay đột nhiên chạy đến nhà tôi lôi tôi dậy, chưa kịp ăn trưa đã ép tôi bay ngay đến cái xó xỉnh hoang vu này để khảo sát địa hình,\” Hoàng Hách nói, \”Tôi nói này, dù có cần khảo sát thì cũng đâu cần gấp đến thế chứ? Bên đoàn phim của Hà Độ còn chưa chuẩn bị xong, anh ta còn phải quay tiếp \’Sói Hoang\’ nữa, ít nhất phải sau Tết mới chính thức bấm máy được.\”

\”Không có gì, chỉ là xảy ra chút chuyện thôi. Tôi muốn ở trên núi một thời gian cho đến khi nghĩ thông suốt. Ông muốn về thì cứ về, nhưng phải giữ bí mật hành tung của tôi,\” Cừu Dịch nghiêm mặt nói, \”Đồng chí Hoàng Hách! Ông tuyệt đối không được phản bội cách mạng, dù kẻ thù có dùng thủ đoạn gì cũng không được khai ra đấy nhé!\”

Hoàng Hách thắc mắc: \”Tối qua cậu không phải đi gặp Đoạn Ứng Hứa sao? Này, có phải giữa hai người xảy ra chuyện gì không? Đừng nói là cậu đi nói chuyện ly hôn với anh ta đấy nhé. Anh ta còn chưa biết chuyện cậu giả vờ mất trí nhớ lần nữa, coi chừng sẽ cưỡng ép cậu, nhốt cậu vào phòng tối thật đó!\”

\”Không có,\” Cừu Dịch đáp, \”Tôi chỉ thảo luận với anh ấy một chút về triết lý nhân sinh thôi.\”

Hoàng Hách trầm giọng: \”Cậu và anh ta tán gẫu cả đêm về Kamen Rider à?\”

Cừu Dịch: \”…\”

\”Hay là nói chuyện cả đêm về JOJO?\” Hoàng Hách xoa cằm, \”Chẳng lẽ là đánh bài Vua Trò Chơi cả đêm? Tôi hiểu rồi, cậu đánh bài quá gà nên tự ti, vì vậy định lên núi sâu rừng thẳm ở một thời gian, tu luyện võ công, đợi thần công đại thành rồi mới quay về tìm anh ta báo thù?\”

Cừu Dịch mập mờ: \”Theo một nghĩa nào đó thì đúng là thua thật, nhưng nói cụ thể thì…có lẽ là cả hai đều bị thương.\”

Hoàng Hách kinh ngạc: \”Tôi chỉ nói bừa thôi, đừng nói là cậu thật sự đánh bài với anh ta cả đêm nhé!\”

Cừu Dịch im lặng không nói gì.

Hoàng Hách gãi gãi gáy, đây là lần đầu tiên anh thấy Cừu Dịch như vậy. Với tính cách gan lì trời không sợ trời không sợ đất của hắn, lúc này đáng lẽ phải lập tức cãi lại anh, rồi hai đứa bắt đầu diễn tiểu phẩm hài chứ.

Anh và Cừu Dịch là bạn thân lâu năm, như Cừu Dịch nói, hai người gần như là anh em không cùng huyết thống, giống như người một nhà vậy.

Giờ Cừu Dịch không muốn nói sự thật với anh, Hoàng Hách cũng không hỏi thêm nữa, chỉ lặng lẽ uống nước, nghĩ đến việc giờ anh đang theo Cừu Dịch chạy trốn gấp gáp thế này, công việc bỏ lại ở công ty phải xử lý thế nào đây.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.