[Edit] Esports: Đoàn Sủng Omega || Sở Thanh Yến – Chương 56 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Esports: Đoàn Sủng Omega || Sở Thanh Yến - Chương 56

\”Con đường này rất khó đi, nhưng tương lai vô hạn.\”

Hạ Đồng hoàn toàn bị câu nói này làm choáng ngợp, như tiếng chuông sớm chiều cứ vang lên trong tai hết lần này đến lần khác.

Đây vẫn là lần đầu tiên có một người không hề quen biết với em chân thành, sâu sắc khích lệ em, chúc phúc cho em.

Huống hồ người đó còn là nhân viên của liên minh nữa chứ! Cảm giác được người khác công nhận hóa ra lại tuyệt vời đến thế!

Hạ Đồng cảm thấy máu trong cơ thể mình bắt đầu sôi trào, sức mạnh vô ngần dường như đang chảy qua từng mạch máu. Em bất giác giơ tay lên che lấy hai gò má đang nóng bừng của mình, cố hết sức kiềm chế nét mặt đã hoàn toàn không thể kiểm soát nổi.

\”Hạ Tiểu Đồng, em muốn cười thì cười đi, làm như này người ta sợ đấy.\” Thời Nhã bật cười trước hành động ngốc nghếch của em.

Hạ Đồng không thể kìm nén được nữa, khóe miệng em nhếch lên.

\”Có người khen em đấy! Anh ấy nói em sẽ có tương lai vô hạn! Anh, anh, anh ấy… Anh ấy sẽ không cấm em đánh Vương Lăng đâu, đúng không ạ!\” Em phấn khích đến không kiềm chế được, hai cái chân ngắn cũn của em dậm liên tục xuống đất.

\”Phải, phải, giờ thì anh ta là người phe mình rồi.\” Hà Du Tiến cười nói, anh hứng thú nhìn về phía Lâm Minh Phỉ.

Lâm Minh Phỉ thản nhiên cầm cốc đi rót cà phê như thể vừa nãy người dàn dựng và giăng bẫy người khác không phải là anh vậy.

\”Zero này, thật lòng mà nói, ban đầu tôi tưởng ông sẽ đóng cửa lại, thả Chu Diễm Quân vào rồi bắt họ phải quỳ xuống xin lỗi rồi mới thả họ đi cơ!\” Hà Du Tiến nói.

\”Xin lỗi nhé, tôi là đội trưởng chiến đội chứ không phải đại ca xã hội đen.\” Lâm Minh Phỉ liếc anh ta một cái, giọng nói cũng kèm theo thái độ khinh thường: \”Hơn nữa, chúng ta đều là người văn minh, nói lý lẽ chẳng tốt hơn à? Ông xem, kết quả của việc nói lý lẽ tốt biết bao.\”

Hà Du Tiến: \”… Tôi tin ông mới lạ đó, đó mà gọi là nói lý lẽ hả…\”

Lâm Minh Phỉ cầm cốc cà phê quay lại, khẽ cười: \”Ông giả vờ đáng thương, còn tôi nói lý lẽ.\”

Hà Du Tiến: \”… Lâm Minh Phỉ, thằng khốn nạn!\”

\”Ồ, nhưng nếu chuyện này diễn ra khoảng hai năm trước thì chắc Zero sẽ như lời anh nói đấy, khóa cửa, kéo rèm, rồi trói họ lại các kiểu các kiểu.\” Thời Nhã cười: \”Quả nhiên con người sẽ trưởng thành, chín chắn hơn rồi đó anh à.\”

\”Rốt cuộc kết quả ra sao vậy?\” Chu Diễm Quân ngơ ngác nhìn qua nhìn lại, thắc mắc: \”Sao em thấy bọn họ còn có vẻ cảm kích mình?\”

\”Có lẽ là bị hào quang của sự bao dung trên người anh cảm hóa rồi, dù gì anh cũng chẳng đưa ra yêu cầu gì quá đáng, chỉ nhờ họ hẹn với Smilodon một trận đấu tập thôi.\” Lâm Minh Phỉ nghiêng đầu nhấn mạnh: \”Nhờ giúp chúng ta.\”

\”Hẹn Smilodon một trận đấu tập??\” Mọi người đồng thanh kinh ngạc.

\”Chắc chắn không phải trong thời gian gần đây đâu.\” Lâm Minh Phỉ uống một ngụm cà phê, lười nhác nói: \”Nhưng trước khi lên sân đấu, nhất định phải đối đầu với đối thủ mạnh nhất, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.